sống lại sinh em be

Bác sĩ gật đầu liên tục, quay mặt lại nói với cô y tá: "Mau đến phòng làm việc của tôi lấy cái nhíp tới đây! Còn cả dầu vừng nữa!" Đứa bé còn quá nhỏ, không thể dùng dầu bôi trơn có chứa thuốc, chỉ có thể dùng dầu vừng, may mà trong phòng ông ta có đầy đủ Sống Lại Bị Em Trai Cầm Tù. Đời trước Ôn Lương yêu người yêu đến chật vật, không chỉ là tình yêu cấm kị giữa anh em ruột thịt mà tôn nghiêm cùng với một tấm chân tình đều bị em trai dẫm nát dưới chân. Hắn chưa từng quan tâm đến tình cảm của y, cho dù y có yêu Môn Lịch Sử Lớp 6 hãy liệt kê ở nhà hoặc nơi em đang sinh sống có những tư liệu cụ thể nào giúp em tìm hiểu về những j xảy ra trong quá khứ?Giúp em bài này với ạ em cần gấp, đừng copy nguồn trên mạng nha. Em xin cảm ơn thầy cô và các bạn nhiều. Cặp song sinh này chỉ nhỉnh hơn cặp sinh non nhẹ cân nhất với 24 tuần tuổi, nặng 500 gram và 600gram được nuôi dưỡng thành công đầu năm 2015 vừa qua. Tuy nhiên, diễn biến sức khỏe của 2 em bé sinh non Bảo A. và Bảo D. rất khó tiên lượng. Cả hai đều suy hô hấp rất nặng (bệnh màng trong độ 4), phải thở máy kéo dài hơn 1 tháng. Người mẹ hy sinh theo dòng lũ, để lại chồng bệnh, con thơ. " Hôm đó tôi có dặn vợ nếu nước cao thì đừng đi, mấy phút sau thì nghe tin dữ báo về. Giờ tôi không biết phải làm sao nữa. Bản thân thì bệnh tật, các con còn nhỏ. Tôi chỉ biết thương vợ, thấy tội cho kunci melodi gitar surat cinta untuk starla. Tần Dịch Hoan cũng không có hứng thú quá lớn với quá khứ của cô, điều này làm cho Triệu Ngạn Kiều thở phào một hơi, cô còn chưa chuẩn bị tốt để nhớ lại tất cả những ký ức tồi tệ đó. Có lẽ, về sau cô sẽ nói với anh vào thời điểm thích hợp còn bây giờ thì cô chưa thể nói ra miệng Dịch Hoan hỏi thẳng Triệu Ngạn Kiều mật mã của máy, hôm sau liền nói cho Mạnh Đình. Nhìn dáng vẻ cảm động đến rơi nước mắt của Mạnh Đình không khỏi có chút buồn cười, không biết là bạn bè như thế nào mới có thể khiến anh để ý như Mạnh Đình đi, Tần Dịch Hoan còn hỏi thêm một câu, sau khi biết được chủ nhân của laptop này họ Triệu thì sắc mặt rất kỳ quái, rất lâu chưa tan đi. Xem ra bất kỳ chuyện gì xảy ra cũng không phải là vô căn cứ, trước đây cô cũng là họ Triệu, cho nên sau khi chết mới có thể sống lại trên thân thể của Triệu Ngạn có điều, nếu là bạn của bạn của Mạnh Đình, như vậy chắc sẽ không quá lớn tuổi, nói không chừng cô còn chưa có bạn trai hay chồng nữa. Nghĩ như vậy, Tần Dịch Hoan liền vui vẻ hẳn lên, hơn nữa nhìn bộ dạng của Triệu Ngạn Kiều thì hình như là chẳng có gì vướng bận, nếu không đã sớm chạy đi tìm người rồi, sao có thể ở nhà mỗi ngày giống như bây giờ chứ!Thật ra, nếu như Tần Dịch Hoan muốn biết thân phận trước kia của Triệu Ngạn Kiều thì chỉ cần mấy giờ là có thể tra rõ ràng, nhưng anh không muốn đi điều tra về cô trước. Lúc nào thì cô mới nguyện ý mở trái tim ra, nói cho anh biết, đó mới là kết quả anh mong từ sau khi nói chuyện rõ ràng, quan hệ của hai người càng xích lại gần nhau, không còn xuất hiện những lời nói lạnh nhạt như lúc ban đầu nữa. Chỉ là, Triệu Ngạn Kiều rất phiền não với những hành động 'quá mức' thường xuyên của Tần Dịch Cô không có ghét anh mà là không biết nên ứng phó thế nào, cô chưa từng nói chuyện yêu đương, đương nhiên cũng không hiểu cách thức chung đụng giữa những người yêu nhà, lúc rảnh rỗi hoặc là buổi tối đi ngủ, Tần Dịch Hoan luôn thích tập kích bất ngờ, đầu óc của Triệu Ngạn Kiều chỉ biết thiết kế, là dùng để kiếm tiền, cho tới bây giờ cũng chưa từng chia một phần nhỏ nào cho việc yêu đương, cho nên cô có vẻ luôn rất cứng ngắc với sự thân mật của Tần Dịch ra, cô vẫn chưa chuẩn bị tốt để đặt toàn bộ tình cảm của mình vào một người đàn ông, huống chi ở một góc nào đó trong lòng cô còn cất giấu một khuôn mặt tươi cười ấm áp nữa. Nhưng đó đã là chuyện quá khứ rồi, cô không có dũng khí đi gặp gỡ anh một lần nữa, hơn nữa, cô còn là vợ hợp pháp của Tần Dịch Hoan, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì đó chính là sống cả đời, dĩ nhiên phải chung sống thật tốt, mặc dù cô còn chưa học được cách làm một người vợ tốt. Song nóng vội quá sẽ không làm được gì, bọn họ còn có nhiều thời gian để từ từ tiếp Ngạn Kiều đã từng muốn gọi điện thoại cho Chu Tiểu Mạch, dù sao bây giờ Tần Dịch Hoan cũng biết hết rồi, cô không cần lén lén lút lút che giấu quá khứ của mình nữa. Nhưng ngẫm kỹ lại cảm thấy không ổn, bây giờ Chu Tiểu Mạch vất vả lắm mới thoát ra khỏi nỗi bi thương vì cô đã chết, nếu cô nói ra tình hình thực tế thì cuộc sống của cô ấy sẽ bị rối loạn. Huống chi, hiện tại cô đang mang thai nên làm việc gì cũng không dễ dàng, hay là chờ sinh xong cục cưng rồi đi tìm Chu Tiểu Mạch sẽ tốt hơn, đến lúc đó còn có thể để cô ấy nhận con gái tiết càng lạnh hơn, cây liễu bên đường đã tàn lụi chỉ còn lại cành khô, mùa đông lạnh lẽo đã bất tri bất giác xua đi mùa thu êm dịu. Số lần Triệu Ngạn Kiều ra ngoài cũng theo đó mà giảm bớt, nếu như là việc không quan trọng thì cô tuyệt đối không đi ra ngoài, có đi thì cũng bọc mình thật kỹ, đúng là tiến vào trạng thái đông sớm hơn bất kỳ kẻ sợ không cẩn thận sẽ bị cảm, cho nên luôn thời thời khắc khắc đề phòng. Mỗi lần Tần Dịch Hoan cùng cô đi ra ngoài, đều thích sờ sờ vòng lông mềm mại trên mũ của Mấy ngày trước, cô mua một bộ quần áo lông thỏ, xúc cảm rất tốt, Tần Dịch Hoan hết việc làm liền túm chặt bộ quần áo của cô mà chà đạp. Triệu Ngạn Kiều dở khóc dở cười với hành động của anh lại rất bất đắc dĩ, chỉ có thể nhịn đau nhìn anh bứt từng nhúm lông thỏ ra, ai bảo tiền là của người ta nữa, mấy ngày nay, trong lòng cô còn có chuyện, sao có thể quản anh được. Mấy ngày nữa chính là sinh nhật của mẹ Tần, nhưng cô không biết nên tặng quà gì, nghĩ tới nghĩ lui chỉ nghĩ ra bánh sinh nhật, kết quả bị Tần Dịch Hoan cười nhạo một lòng Triệu Ngạn Kiều rất uất ức, từ nhỏ cô đã không có cha mẹ, còn chưa từng có sinh nhật của mình, huống chi giờ là sinh nhật của người khác. Nhưng dù sao mẹ Tần cũng là mẹ chồng của cô, cô chẳng những phải tặng quà mà còn không thể quá kém, Triệu Ngạn Kiều nghĩ đến nứt đầu, nhớ năm đó, lúc ở công ty làm việc vội vã cũng chưa từng chịu khó như Dịch Hoan không thể nhìn nổi cô suốt ngày cau có, thắt lại khăn quàng cổ và đội mũ kín cho cô liền kéo cô đi ra ngoài. Ở nhà không nghĩ ra thì dứt khoát đi khắp nơi đi, nói không chừng có thể vừa ý thứ gì đó. Triệu Ngạn Kiều ngẫm thấy đúng không phản đối nữa, đi theo Tần Dịch Hoan ra quả, đi ra xong liền không làm chuyện quan trọng nhất mà chui thẳng vào quán đây Triệu Ngạn Kiều vô cùng thích ăn cay, một bữa cơm mà không có món cay thì không ăn nổi một miếng, ớt xanh thì cắn từng miếng răng rắc, mỗi lần Tần Dịch Hoan nhìn thấy là đổ mồ hôi đầy trán. Cô lại không để ý chút nào, ngược lại còn vui vẻ nói 'trai chua nữ cay', trong bụng của cô tất nhiên sẽ là một chiếc áo bông nhỏ. Tần Dịch Hoan cũng không phản bác cô, con gái thì là con gái, dù sao đều là đứa bé của anh Dịch Hoan gọi một nồi lẩu uyên ương, không phải là anh không thể ăn cay, mà là Triệu Ngạn Kiều ăn cay quá kinh khủng, nếu như anh ăn theo cô thì thật sự sẽ mất đi nửa cái mạng. Triệu Ngạn Kiều thích ăn nấm kim châm, Tần Dịch Hoan đặc biệt gọi hai đĩa to, để cho cô chấm tương ớt ăn. Bụng của cô quá lớn, có đôi khi không tiện gắp thức ăn, Tần Dịch Hoan luôn chú ý đến cô, lúc cô muốn gắp cái gì đều lập tức gắp cho cô, thật sự là vô cùng săn vì trời rất lạnh, cho nên trong tiệm có rất nhiều người ăn lẩu, hơn nữa quán lẩu này là quán ngon nhất trong thành phố, vì thế trong quán chật ních người, may mà bọn Tần Dịch Hoan tới sớm, mới có được chỗ ngồi. Triệu Ngạn Kiều không thích nơi ồn ào, nhìn dòng người có xu hướng càng ngày càng đông, vội vàng tăng nhanh tốc độ ăn cơm, còn Tần Dịch Hoan cũng chả quan tâm mình ăn được gì, chỉ mải gắp thức ăn cho Chỉ là Chu Du đánh Hoàng Cái, một người nguyện đánh một người nguyện chịu đựng, mặc dù mới ăn lưng lửng bụng, nhưng không bù được sự vui mừng trong lòng!Một đôi tình nhân ngôi ngay bên cạnh bọn họ, rõ ràng là xuất thân trong nhà phú quý. Cô gái kia một thân hàng hiệu, tính khí cũng rất kiêu căng, nhìn Tần Dịch Hoan cưng chiều Triệu Ngạn Kiều như vậy liền hết sức hâm mộ, không kìm được bắt đầu so sánh ban trai mình với Tần Dịch Hoan. Thấy người mình chỉ lo ăn liền bắt đầu bất mãn.“Này, anh nhìn chồng người ta đi, rồi nhìn lại anh đi!”Chàng trai kia vô duyên vô cớ bị tai bay vạ gió, tâm tình đương nhiên sẽ không tốt, nhưng vì được giáo dục tốt nên không để lộ chút mất kiên nhẫn nào, chỉ nghiêng đầu nhìn về phía bàn của Tần Dịch Hoan. Chỉ liếc mắt một cái liền nhận ra đó là Tần Dịch Hoan và người vợ không biết xấu hổ, 'Ép cưới' trong truyền thuyết của anh. Nhưng anh ta càng xem càng giật mình, sự ngọt ngào của hai người này quả thật có thể so sánh với đôi tình nhân ở thời kỳ tình yêu cuồng nhiệt, làm gì có 'nước lửa không dung', 'giương cung bạt kiếm' như trong tin đồn chứ? Quả nhiên, lời đồn đúng là không thể tin lúc cô gái kia nói chuyện, Tần Dịch Hoan đã chú ý tới bàn bên cạnh này, Triệu Ngạn Kiều đương nhiên là nghe được cuộc đối thoại của bọn họ. Lúc này mới phát hiện ra phần lớn đồ mình ăn đều do Tần Dịch Hoan gắp cho, nhất thời ngượng ngùng, sắc mặt cũng phiếm hồng, lôi kéo Tần Dịch Hoan định rời đi. Thật ra cô đã ăn no tám phần rồi, phụ nữ có thai phải ăn ít và chia thành nhiều bữa, không thể ăn quá no Dịch Hoan cũng nuông chiều cô, cô nghĩ thế nào thì là thế đó, lập tức lôi kéo cô ra tính tiền rồi rời đi. Ra đến cửa quán lẩu, bên ngoài gió lạnh thổi qua, Triệu Ngạn Kiều mới cảm thấy độ nóng trên mặt tản đi, nhưng trong lòng vẫn đang suy nghĩ, Tần Dịch Hoan thật sự rất cưng chiều cô sao?“Tiểu Kiều, sao đây nhỉ? Người khác đều nói anh là người chồng tốt đó!” Tần Dịch Hoan thắt lại khăn quàng cô cho cô, cười trêu lượng của Triệu Ngạn Kiều vừa mới hạ xuống liền ngóc đầu quay lại trong nháy mắt, không nhịn được bước nhanh hơn, mồm miệng giả bộ không thèm để ý, nói “Đừng có lên mặt, mau mau mua quà tặng mẹ đi.”“Gọi mẹ trôi chảy như thế nhưng sao không chịu gọi ông xã hả?” Tần Dịch Hoan lôi kéo cô, không để cho cô tiếp tục tăng tốc, nơi này cách chỗ đậu xe hơn 10m, gần đây có tuyết rơi nên con đường có chút trơn trợt, không để ý liền dễ dàng trượt ngã.“Tần Dịch Hoan, da mặt của anh càng ngày càng dày đó.” Triệu Ngạn Kiều giãy dụa không thoát được, chỉ có thể để miệng chiếm ưu Dịch Hoan cười xấu xa, trong đôi mắt hẹp dài đầy ánh sáng rạng rỡ “Dĩ nhiên, da mặt không dầy không kiếm được vợ đâu!”Hai người một đường cãi nhau một đường bàn bạc, cuối cùng vẫn quyết định mua một chiếc vòng tay bằng ngọc lục bảo tặng cho mẹ Tần. Thứ nhất là màu sắc của ngọc lục bảo rất đẹp, xanh biếc dồi dào sức sống, có ngụ ý tốt. -leql-quqyy-Thứ hai là quà sinh nhật không thể tặng số chẵn chỉ có thể tặng số lẻ, khuyên tai gì gì đó đều là số chẵn, chỉ có vòng tay là có thể mua số người đều thuộc phái hành động, nếu đã quyết định xong liền đi làm ngay tức khắc, chưa tới nửa giờ đã giải quyết xong vấn đề quà tặng. Chỉ là, Triệu Ngạn Kiều thận trọng nâng cái hộp đựng vòng tay lên, trong lòng đau xót không nguôi, chỉ riêng món đồ bên trong cái hộp đó đã bằng với tiền lương vài chục năm của cô rồi, cô nên ôm ấp mới Dịch Hoan nhìn dáng vẻ tham tiền của cô bỗng cảm thấy buồn cười, không nhịn được muốn trêu chọc cô. “Tiểu Kiều, em đặt cái hộp ở ghế ngồi phía sau đi, nếu không lúc xe lắc lư, em mà không cầm chắc thì sẽ rơi vỡ đó.”Triệu Ngạn Kiều nghe vậy, nhất thời trợn to hai mắt, nhìn nhìn tay mình lại quay đầu nhìn ghế sau xe, trong lòng rối rắm rồi. Đặt ở ghế sau xe cũng sẽ lắc lư mà, tự mình ôm vẫn an toàn hơn, nhưng nếu thật đúng như anh nói thì phải làm sao?Cô ngồi trong xe nhìn trái nhìn phải, hình như không một chỗ nào là không lắc lư mà! Tần Dịch Hoan bị dáng vẻ nghiêm túc của cô chọc cười, vô ý cười ra tiếng, Triệu Ngạn Kiều thế mới biết cô bị anh đùa bỡn, tức giận định vươn tay đánh Dịch Hoan cũng không tránh đi, đôi mắt hàm chứa ý cười, chỉ chỉ đồ trong ngực cô, “Cẩn thận vòng tay đấy!”“Anh!” Triệu Ngạn Kiều hận đến hàm răng ngứa ngáy, “Anh cứ chờ đó cho tôi, tôi....” Nói đến đây liền im bặt, ánh mắt sâu sa nhìn ra ngoài cửa sổ, giống như ngây Dịch Hoan nhìn theo ánh mắt của cô, một chiếc BMW khiêm tốn màu xám bạc lập tức đập vào mắt.“Em thích BMW à?” Tần Dịch Hoan thu hồi tầm mắt, hỏi, trong lòng đã có ý định đổi Ngạn Kiều lắc đầu một cái, hơi cúi đầu, thần sắc ảm đạm, trong miệng lầm bầm một câu “Thích thì thế nào... “ “Triệu Ngạn Kiều, cô có biết Tần Dịch Hoan ở đâu không?” Mạnh Đình hình như không có ấn tượng tốt với cô, há mồm ngậm mồm đều muốn tìm Tần Dịch Ngạn Kiều lắc đầu một cái, giọng nói có chút khô khốc “Không biết.”Mạnh Đình vừa định mở miệng lần nữa, liền bị Chu Tiểu Mạch bất ngờ nói xen vào cắt đứt, cô có chút nghi hoặc nhìn Triệu Ngạn Kiều, nói “Cô....Biết tôi sao?” Cô rõ ràng nghe thấy cô ấy gọi tên mình, mặc dù nói rất nhỏ, nhưng cô vẫn nghe được.“Tôi.....” Triệu Ngạn Kiều nuốt nước bọt, gian nan quay đầu sang chỗ khác, nói “Không, không biết.”“Nhưng.....”“Được rồi, tiểu Mạch,“ Mạnh Đình vỗ vỗ bả vai cô, nói “Coi như cô ấy có thể gọi ra tên của em cũng là do Tần Dịch Hoan nói cho thôi.”Ánh mắt của Chu Tiểu Mạch thoáng ảm đạm hơn, Triệu Ngạn Kiều nhìn mà trong lòng đau như bị kim châm, cô cắn chặt răng, hàm răng xiết quá chặt, liều mạng đè sự kích động muốn mở miệng gọi cô ấy xuống. Không thể mở miệng! Không thể giải thích! Hiện tại nhất định phải nhẫn nại!“Tôi, tôi có thể ôm bé một lát hay không?” Chu Tiểu Mạch đi tới trước mặt Triệu Ngạn Kiều, nhìn bé con đang nhắm mắt, vẻ mặt yên tĩnh, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác trìu mến.“Tiểu Mạch......” Mạnh Đình hình như muốn nói điều gì, nhưng nhìn nhìn Triệu Ngạn Kiều, lại ngậm miệng lại.“Anh đi tìm bạn anh đi, em muốn ở đây thêm một lát nữa.” Chu Tiểu Mạch xoay người, nói với Mạnh Đình, trong đôi mắt luôn luôn dịu dàng như nước mang theo sự cầu Đình không muốn đi, anh không muốn để một mình Chu Tiểu Mạch ở bên cạnh một người phụ nữ giống như Triệu Ngạn Kiều, nhưng khi thấy rõ ý tứ không muốn anh ở lại đây của Chu Tiểu Mạch, anh thở dài dưới đáy lòng, đành phải xoay người đi tìm Tần Dịch Tiểu Mạch vừa quay lại đã thấy Triệu Ngạn Kiều vươn cánh tay, nâng cục cưng đến trước mặt cô, trong lòng cô thấy ấm áp, nhỏ giọng nói câu cám ơn rồi cẩn thận nhận lấy bé. Chu Tiểu Mạch không có kinh nghiệm bế trẻ con, nhóc con ghét bỏ giật giật thân thể, cảm thấy vòng ôm này chả có chút thoải mái nào, nhất thời liền nhíu đôi mày nhỏ xinh lại, miệng mếu máo sắp Tiểu Mạch sợ quá vội vàng trả bé lại cho Triệu Ngạn Kiều, Triệu Ngạn Kiều mím môi cười nhìn Chu Tiểu Mạch luống cuống tay chân, cơ thể lay động nhẹ, xác định cục cưng đã an tĩnh lai, mới ngẩng đầu lên, nói “Thật xin lỗi, Tiểu Trạch sợ người lạ.”“Không sao, không sao.” Chu Tiểu Mạch liên tục lắc đầu “Là do tôi không nên ôm đứa nhỏ. Bé gọi là Tiểu Trạch sao?”“Vâng, Tần Trạch, Trạch trong Bạch Trạch.”“Rất êm tai, anh nói có đúng không anh?” Chu Tiểu Mạch nghiêng đầu hỏi.“Ừ.”Một giọng nam dịu dàng truyền vào vành tai, Triệu Ngạn Kiều không biết vì sao lại có chút khẩn trương, ngay cả lòng bàn tay cũng ướt mồ hôi.“Đây là anh trai tôi, Chu Thần Cốc.” Chu Tiểu Mạch giới thiệu.“Chào anh.” Triệu Ngạn Kiều gật đầu một cái với anh, đối diện với đôi mắt bình thản mà an tĩnh đó khiến nhịp tim càng tăng nhanh, cô vô thức dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp chặt lấy một góc chăn nhỏ của cục cưng. Nhưng thật không ngờ hành động nhỏ ấy lại khiến cho đáy lòng của người đàn ông ở trước mắt dâng lên sóng to mãnh liệt trong nháy Thần Cốc vừa định nói điều gì đó liền thấy một người đàn ông có bộ dạng xinh đẹp khác thường đang đi cùng Mạnh Đình qua đây.“Sao rồi, em có mệt lắm không, để anh ôm một lát đi!” Nói xong, Tần Dịch Hoan định dang tay đón Tiểu Ngạn Kiều lắc đầu né tránh, đúng là cô rất mệt mỏi, cánh tay cũng chua xót, nhưng nếu như tay cô thật sự trống không thì cô sẽ khẩn trương đến mức không biết nên đặt tay ở đâu mới tốt, cho nên liền từ chối ý tốt của Tần Dịch Hoan.“Qua bên kia ngồi một chút đi.” Tần Dịch Hoan rất bất đắc dĩ với sự kiên trì của cô, chỉ có thể dùng phương pháp uyển chuyển để cho cô nghỉ ngơi một lát. Triệu Ngạn Kiều gật đầu, bước đến gần Tần Dịch Hoan cùng anh sóng vai đi về phía trước. Ở phía sau, tầm mắt như kim châm vào lưng khiến trán cô đổ mồ hôi, cô biết đó là ai, cho nên trong lòng càng thêm khẩn trương.“Tiểu Trạch có quấy người ta hay không?” Tần Dịch Hoan không hề chú ý tới sự khác thường của cô, nhìn con trai đang chớp đôi mắt to, hỏi cô.“Không có, hôm nay bé rất ngoan.” Nhắc tới con trai, trên mặt Triệu Ngạn Kiều lộ ra nụ cười tươi tắn nhất, trong nháy mắt khiến Tần Dịch Hoan choáng người kia muốn diễn tả tình cảm ở trước mặt bọn họ hay là thế nào đây?Mạnh Đình căm phẫn trong lòng, nhưng lại không tiện mở miệng quấy nhiễu nhà người ta. Nhưng ban đầu rõ ràng là Tần Dịch Hoan rất chán ghét Triệu Ngạn Kiều mà! Vây mà lúc này xem ra, đó không phải chán ghét, rõ ràng là thích tới điên đảo rồi!Đàn ông ấy à! Mạnh Đình lắc đầu một cái, đều không qua được ải mỹ nhân! Ban đầu, lúc bị bức hôn thì thật sự giống như là muốn hủy diệt cả thế giới, nhưng hãy nhìn hiện tại đi, vẻ mặt tươi cười hạnh phúc kia tưởng như là có thể chọc mù hai mắt của anh đó!Mạnh Đình cảm thấy mình phải làm chút gì đó, không thể để cho hai người kia tiếp tục như vậy nữa, anh ho khan hai tiếng, nói “Khụ khụ, Dịch Hoan, con trai của anh thật biết nghe lời.”“Ừ.” Tần Dịch Hoan đáp một tiếng, nhíu mày nhìn bốn phía càng lúc càng đông người liền nói với Triệu Ngạn Kiều “Lên lầu đi, nơi này quá ồn ã.”Những lời này rất hợp với suy nghĩ của Triệu Ngạn Kiều, bây giờ cô đúng là đứng ngồi không yên, vì vậy lập tức đứng lên gật đầu với đám người Chu Thần Cốc rồi lên lầu.“Nếu tiểu thư Chu không có bạn bè thì có thể đi lên lầu ngồi một lát.” Tần Dịch Hoan cười nói với Chu Tiểu Ngạn Kiều đang muốn bước đi liền dừng lại, đối diện với đôi mắt trong suốt đen láy của Tần Dịch Hoan, lập tức biết là có chuyện gì xảy ra. Đây là anh đang cho cô một cơ hội để thẳng thắn, Triệu Ngạn Kiều sinh lòng cảm kích, ôm con trai cùng Chu Tiểu Mạch đi lên dù trong lòng cô từng nghĩ là sau khi sinh con xong sẽ nói sự thật với Chu Tiểu Mạch, nhưng lúc thật sự có cơ hội thì chả biết nên mở miệng nói như thế nào nữa. Triệu Ngạn Kiều đặt Tiểu Trạch vào giường trẻ con, kêu Chu Tiểu Mạch ngồi xuống, hai người cùng nhìn nhau chẳng biết nói cuộc nên bắt đầu từ đâu đây? Nói thẳng cô chính là Triệu Ngạn Kiều ư? Tiểu Mạch nhất định sẽ xem cô như đồ thần kinh! Vậy nên nói như thế nào? Trong lòng Triệu Ngạn Kiều vô cùng lo lắng bất an, rất có thể chỉ có một cơ hội duy nhất, lần sau không biết đến khi nào mới gặp lại, cô nhất định phải nghĩ ra một điểm mắt Triệu Ngạn Kiều xoay tròn, chợt nhớ tới tình cảnh lúc bọn họ mới gặp mặt, ánh mắt cô sáng lên, ngồi gần Chu Tiểu Mạch một chút, trong ánh mắt nghi ngờ của cô, chợt mở miệng nói “Nước chảy qua cầu nhỏ nhà người.”Lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, cô nói mình tên là Triệu Ngạn Kiều, Chu Tiểu Mạch không biết viết làm sao, còn hỏi cô một câu là có phải "nước chảy qua cầu nhỏ nhà người" hay không. Nếu cô ấy còn nhớ rõ tình cảnh ấy, như vậy cô cũng không cần giải thích gì nhiên, cô vừa dứt lời thì sắc mặt của Chu Tiểu Mạch cũng lập tức thay đổi.“Cô......Cô, đây là có ý tứ gì?” Cô không dám nghĩ quá nhiều, cho nên tình nguyện tin tưởng đây chỉ là một sự trùng hợp.“Tiểu Mạch, thật xin lỗi.” Ánh mắt Triệu Ngạn Kiều hơi ướt át, nói tiếp “Không hề liên lạc với cậu suốt một thời gian dài như thế, để cho cậu lo lắng rồi. Mình là Triệu Ngạn Kiều, không phải là Kiều trong "nước chảy qua cầu nhỏ nhà người.”Chữ Kiều trong Triệu Ngạn Kiều là 乔 Giản thể của chữ 喬, nghĩa là cao còn Kiều trong câu thơ là 桥 nghĩa là cầu nhỏ trong các đình viện xưa, đều đọc là "Kiều".Chu Tiểu Mạch không dám tin trợn to hai mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn bởi vì kích động mà phiếm hồng, thân thể cũng bắt đầu run rẩy, trong miệng kích động lầm bầm “Không thể nào......Không thể nào......Nhất định là trùng hợp.....”“Chu Tiểu Mạch biết yêu lần đầu vào lúc 16 tuổi, thầm mến người ta hai năm, cũng không dám mở miệng, cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn người trong lòng yêu thương người khác. Động vật Chu Tiểu Mạch thích nhất thật ra không phải là mèo mà là thằn lằn. Chuyện Chu Tiểu Mạch lo lắng là.....”Còn chưa nói xong, Chu Tiểu Mạch đã hét lên một tiếng bổ nhào tới ôm lấy cô. Cô không biết vì sao cô ấy cũng biết những chuyện này, nhưng ở trên thế giới này, cũng chỉ có một mình Triệu Ngạn Kiều biết việc đó. Cho nên, mặc dù có không thể tưởng tượng nổi, mặc dù thật ra trong lòng mình còn hoang mang, cô vẫn tin tưởng người ở trước mặt này chính là Triệu Ngạn Kiều! Là người bạn thân duy nhất suốt cuộc đời cô!“Triệu Ngạn Kiều! Cậu là đồ....Cậu là đồ.....” Cô khóc thét lên, vắt hết óc muốn nói điều gì, nhưng là, bình thường đầu lưỡi coi như linh hoạt giờ đã ấp úng như bị tấm gỗ dày đè lên, không nói được gì.“Tiểu Mạch, cậu hãy nghe mình nói đã.” Triệu Ngạn Kiều vỗ vỗ lưng cô cho cô thuận khí, dỗ dành “Đừng khóc, đừng khóc. Mình nói cho cậu biết, mình đều nói hết cho cậu biết.” Cô sợ nhất là Chu Tiểu Mạch rơi nước mắt, ngày trước là như thế, hiện tại vẫn là như trong tiếng khóc và lên án của Chu Tiểu Mạch, Triệu Ngạn Kiều kể hết cho Chu Tiểu Mạch nghe từ chuyện cô mở mắt đến khi thích ứng với thân thể này, rồi đến chuyện mang thai sinh con. Chu Tiểu Mạch càng nghe đôi mắt càng trợn lớn, quả thật không dám nghĩ rằng trên thế giới thậm chí có chuyện ly kỳ như vậy.“Cho nên nói là, không phải là mình không đi tìm cậu, mà là....” Triệu Ngạn Kiều chỉ chỉ cục cưng ở trên giường trẻ con, nói tiếp “Ôm Tiểu Trạch đi thật sự là rất bất tiện.”“Nói như vậy, cậu...Bây giờ cậu đã có chồng và con trai rồi hả?”“Éc....Có thể nói là như vậy.” Triệu Ngạn Kiều sờ sờ đầu, có chút ngượng ngùng.“Vậy khi nào thì cậu ly hôn?” Chu Tiểu Mạch nói ra lời kinh Ngạn Kiều nhất thời run nhẹ một cái, bịt miệng cô lại, lời này không thể để cho người nhà họ Tần nghe được, nếu không còn không biết sẽ nghĩ như thế nào nữa, nhất là Tần Dịch Hoan.“Ly hôn? Mình làm chi phải ly hôn?”“Cậu không phải bà xã của anh ta, đương nhiên là phải ly hôn rồi!” Chu Tiểu Mạch hình như vô cùng phản đối cuộc hôn nhân của Triệu Ngạn Ngạn Kiều thở dài, nói “Sao có thể dễ dàng như vậy chứ, nhà họ Tần là kiểu gia đình gì, vốn sẽ không cho phép loại chuyện ly hôn gì gì đó phát sinh đâu.”“Bọn họ uy hiếp cậu à? Tiểu Kiều, mình sẽ giúp cậu! Nhất định phải ly hôn!” Sắc mặt Chu Tiểu Mạch lập tức trầm xuống, lộ ra vẻ đặc biệt uy nghiêm của tiểu thư thế gia, nhìn Triệu Ngạn Kiều đang ngẩn lắc lắc đầu, nói “Mặc kệ như thế nào thì mình vẫn không thể ly hôn, với cả còn có Tiểu Trạch nữa.”“Cậu không nuôi được thì mình nuôi giúp cậu!” Chu Tiểu Mạch nắm thật chặt tay Triệu Ngạn Kiều,=- mắt không hề chớp một cái, nhìn chằm chằm cô “Tiểu Kiều, ly hôn đi!”“Tiểu Mạch, thật ra thì, thật ra thì mình cảm thấy như bây giờ là tốt rồi.” Triệu Ngạn Kiều hơi thẹn thùng, với tính cách của cô có thể nói ra những lời này đã là cực hạn Tiểu Mạch đương nhiên hiểu rõ cô, nghe xong lời này, cả người chợt lạnh lẽo, nói “Cậu thích anh ta rồi?”Triệu Ngạn Kiều hiếm khi đỏ mặt, cô quay đầu sang chỗ khác, có chút ngượng ngùng nói “Ừm.....Cũng gần như vậy.” Tuy là nói như vậy, nhưng ý tứ trong lời nói đã hết sức rõ mặt Chu Tiểu Mạch nhất thời trở nên hơi khó coi, cô cắn cắn môi, liếc nhìn Triệu Ngạn Kiều lại nhìn lướt qua Tiểu Trạch ở trên giường trẻ em, mới mở miệng nói “Tiểu Kiều, anh ta hoàn toàn không thích hợp với cậu...Cậu đừng vội phản bác, chắc hẳn anh ta đã biết chuyện của cậu rồi, tại sao lại không nói ra, chính là muốn trói buộc cậu đấy! Tại sao có thể lập tức tin tưởng một chuyện không thể tưởng tượng nổi như thế chứ? Cậu là người bạn thân nhất của mình, mình đương nhiên tin tưởng cậu, nhưng cậu suy nghĩ chút đi, ngày trước Tần Dịch Hoan rất căm ghét nguyên chủ của thân thể này, tại sao có thể dễ dàng tiếp nhận vậy?”“Không, không phải vậy, anh ấy đối xử với mình rất tốt, thế là được rồi.” Triệu Ngạn Kiều lắc đầu, vẫn kiên trì ý nghĩ của mình. Những lời nói và việc làm của Tần Dịch Hoan trong hơn nửa năm qua vẫn còn sờ sờ, cho dù là ai cũng không thể nói anh giả vờ được, kể cả người ấy là người bạn thân nhất của cô.“Thôi, cậu chính là kẻ ngốc mà!”Chu Tiểu Mạch thở dài, cúi đầu lẩm bẩm “Mình sẽ làm cho cậu biết cái gì gọi là tốt thật sự, mình nhất định sẽ cho cậu biết......” Tác giả Thể loại Trọng Sinh, Ngôn TìnhNguồn DĐ Lê Quý ĐônTrạng thái FullSố chương 47Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Thể loại Hiện đại - Trùng sinhĐộ dài 46 chươngEdit nhược lan nhiLiều mạng làm việc đến kiệt sức, rồi chết một cách lãng xẹt. Sau khi sống lại thấy mình là một phụ nữ mang thai..Bụng có vẻ lớn lắm rồi? Vậy sinh thôi!Chồng bỏ? Cũng kệ luôn thôi!Từ giờ, nhất định phải đối tốt với bản phúc sẽ đến như thế nào!Tóm lại, đây là một người phụ nữ rất bình tĩnh đang ôm Bánh Bao nhỏ thờ ơ nhìn người chồng yếu đuối của mình dần cáu giận về chuyện cũ. Thể loại Ngôn tình, Hiện đại, trùng sinh, sủng ngọt, có bảo bảo, HE Độ dài 46 chương + 1 ngoại truyện Nguồn nhược lan nhi Văn Án Liều mạng làm việc đến kiệt sức, rồi chết một cách lãng xẹt. Sau khi sống lại thấy mình là một phụ nữ mang thai.. Bụng có vẻ lớn lắm rồi? Vậy sinh thôi! Chồng bỏ? Cũng kệ luôn thôi! Từ giờ, cô nhất định phải đối tốt với bản thân. Hạnh phúc sẽ đến như thế nào! Tóm lại, đây là một người phụ nữ rất bình tĩnh đang ôm Bánh Bao nhỏ thờ ơ nhìn người chồng yếu đuối của mình dần cáu giận về chuyện cũ. Advertisements Server A Nghe Truyện Audio PHẦN 1PHẦN 2PHẦN 3 play-sharp-fill PHẦN 1|Chương 1 - 25 play-sharp-fill PHẦN 2|Chương 26 - 46 *HOÀN* play-sharp-fill PHẦN 3|*Ngoại Truyện* Server B Tải Về Nghe Offline Nội dung này đã bị hạn chế chỉ dành cho người dùng đã đăng nhập. Vui lòng đăng nhập để xem nội dung này. Server D Tải Về TRỌN BỘ zip Nội dung bị khóa Đăng nhập / Đăng ký để mua quyền truy cập vào nội dung này. Nội quy / Thông báoHướng dẫn kỹ thuậtTinh Hạch là gì? Tác giả Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu Liều mạng làm việc nên chết trên bàn làm việc, rồi sống lại trên người một phụ nữ có thai. Bây giờ, cô quyết đinh sẽ đối xử tốt với bản thân mình. Tóm lại, đây là một người phụ nữ rất bình tĩnh đang ôm Bánh Bao nhỏ thờ ơ nhìn người chồng yếu đuối của mình dần cáu giận về chuyện cũ. Triệu Ngạn Kiều chậm rãi mở to mắt liếc nhìn bốn phía xung quanh, trang trí xa lạ khiến cô nhíu mày theo bản năng, thế nhưng kinh nghiệm nhiều năm làm việc đã tạo cho cô thói quen bình tĩnh giúp cho cô không hô to gọi nhỏ, mà ngồi dậy nghiêm túc quan sát gian phòng mà cô đang ở. Cô nhận thấy, căn phòng này tốn rất nhiều công sức để trang trí, mỗi đồ vật đều rất tinh tế và đẹp đẽ, vị trí sắp xếp đồ dùng trong phòng cũng rất sang trọng, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra đây không phải là gia đình bình thường, nhưng mà, Triệu Ngạn Kiều nghi ngờ chính là vì sao cô lại ở chỗ này? Cô nhớ rõ ràng, bởi vì bản thân liều mạng làm việc mà ngất ở trên bàn làm việc, vì cái gì trong chớp mắt chỗ ở đã thay đổi, chẵng lẽ đồng nghiệp đã cõng cô về nhà? Triệu Ngạn Kiều càng nghĩ càng cảm thấy rất có thể là như vậy, mặc dù bình thường ở công ty cô cũng không có bạn bè thân thiết, thế nhưng mọi người đều có lòng cảm thông, nhìn thấy cô té xỉu thì giúp đỡ một chút cũng có thể giải thích. Cô vén chăn lên xuống giường, mở cửa phòng ngủ đi ra ngoài, phòng khách rất rộng rãi cũng rất đẹp, đây là cảm giác đầu tiên của Triệu Ngạn Kiều, ghế sô pha rất lớn, bàn trà thủy tinh, vách tường màu vàng nhạt,… Cực kỳ xa xỉ, nhưng mà Triệu Ngạn Kiều không nhớ rõ mình có đồng nghiệp có tiền như vậy. Cô đang làm chuyên gia thiết kế tại một công ty đồng phục, nói dễ nghe chính là một thành phần tri thức, nói khó nghe chính là một công nhân, liều sống liều chết một tháng kiếm được trên một vạn đồng đã coi là tốt, mà xung quanh cô đều là những người gần giống như cô, nếu vậy thì căn phòng tráng lệ này là từ đâu xuất hiện đây? Triệu Ngạn Kiều đưa tay vào túi tìm kiếm, muốn gọi điện thoại cho cấp trên xin phép nghỉ, tự dưng nghỉ làm là tối kỵ của công ty, cho dù có lí do gì. Tìm một hồi lâu vẫn không tìm được nơi tay có thể luồn vào, Triệu Ngạn Kiều có chút buồn bực, như thế nào ngất một lúc tay cũng dùng không tốt rồi? Cô cúi đầu, lúc này mới nhìn thấy, liền choáng váng. Đây đâu phải cái quần, rõ ràng trên người mình mặc là một cái váy, còn là màu hồng! Triệu Ngạn Kiều chợt cảm thấy bực tức, quần áo của cô bị ai thay đổi rồi? Còn là màu hồng cô không thích nhất! Chẳng qua, cái này cũng không quan trọng, quan trọng là thay quần áo cho cô, người kia rốt cuộc là nam hay nữ. Mặc dù cô không bảo thủ, thế nhưng cũng không có nghĩa là cô rất cởi mở. Trong lúc Triệu Ngạn Kiều đang xoắn xuýt với vấn đề này, cánh cửa vang lên một tiếng răng rắc, Triệu Ngạn Kiều quay đầu nhìn lại, nhất thời cảm thấy ánh mắt có chút không quen. Dáng dấp của người đàn ông trước mắt này thật sự quá đẹp đẽ rồi, gương mặt của anh ta rất tinh tế, nhưng không ủy mị một chút nào, lại xinh đẹp lạ thường. Đặc biệt là cặp lông mày kia, sắc bén như thế vây quanh ở trên xương lông mày, có cảm giác ngông cuồng xinh đẹp. Đôi mắt hẹp dài lúc nhìn về phía cô có phần hơi khiêu khích, tròng mắt đen như sóng nước mênh mông, cực kỳ xinh đẹp, Triệu Ngạn Kiều hiển nhiên không thể điều khiển được chính mình, vẫn bị người đàn ông trước mắt hấp dẫn như cũ không nhịn được liền nhìn nhiều hơn. Mỗi người đều có mong muốn thưởng thức những điều tốt đẹp, nhưng chẳng qua là thưởng thức mà thôi, ngay thời điểm Triệu Ngạn Kiều muốn rời ánh mắt, người đàn ông đã mở miệng, thanh âm nam tính tiêu chuẩn, âm sắc rất tốt “Thế nào? Mỗi ngày nhìn còn không đủ? Đàn bà háo sắc!” Giọng nói của người đàn ông mang theo nồng đậm khinh thường. Anh ta có ý gì? Triệu Ngạn Kiều không rõ, cô lộ ra sự háo sắc với anh ta khi nào? Càng đừng nói đến mỗi ngày đều nhìn anh ta. Thế nhưng cô cũng không mở miệng tranh cãi, đối với tình hình chưa biết gì này cô nhất định còn phải dựa vào người đàn ông trước mắt. Cô luôn luôn biết lúc nào thì nên làm cái gì, lúc nào không nên làm cái gì. Ưu điểm lớn nhất của Triệu Ngạn Kiều chính là lý trí. “Tiên sinh, xin hỏi nơi này là chỗ nào? Vì sao tôi lại ở chỗ này?” Lời của cô vừa mới nói ra khỏi miệng liền cảm giác được sắc mặt của người đàn ông trước mắt này thay đổi, có ngạc nhiên cũng có khinh thường, anh ta để túi đồ cầm trên tay xuống bàn trà, lười biếng nằm ở trên ghế sô pha rộng lớn, liếc mắt nhìn Triệu Ngạn Kiều “Triệu Ngạn Kiều, đừng nên giở thủ đoạn ngây thơ như vậy nữa, nếu cô ngoan ngoãn, thì cô vẫn là vợ của tôi, nhưng mà…” Người đàn ông dừng lại một chút, con ngươi màu đen chứa đầy cảnh cáo và nguy hiểm “Nếu cô vẫn muốn giở thủ đoạn thì đừng trách tôi không khách khí!” Triệu Ngạn Kiều cảm thấy không giải thích được, chẳng qua chỉ ngất đi một chút sao lại phát sinh nhiều chuyện như thế này? Chẳng lẽ người đàn ông này cuồng tự kỷ, cho là cô thầm mến anh ta? Thật buồn cười! Triệu Ngạn Kiều không hề sợ hãi nhìn thẳng vào mắt người đàn ông, nghiêm túc nói “Đầu tiên, tôi không thích bất kì ai, dĩ nhiên càng sẽ không thích anh! Thứ hai, mời anh nói cho tôi biết nơi này là chỗ nào, làm phiền anh thời gian dài như vậy thật ngại, tôi muốn về nhà trước.” Triệu Ngạn Kiều cảm thấy lời nói này của cô đã rất khách khí rồi, mặc dù người đàn ông này không chỉ một lần xúc phạm cô, nhưng trước mắt hẳn là anh ta đã cứu cô, cho nên vẫn cần phải có lễ phép. Nhưng mà, vì sao sắc mặt người đàn ông này càng ngày càng trở nên khó coi? “Triệu Ngạn Kiều, tôi cho cô biết, mặc kệ như thế nào tôi cũng sẽ không thích cô! Cô chết tâm đi!” Người đàn ông mất kiên nhẫn, thoáng một cái từ ghế sô pha đứng lên nhìn xuống cô, ánh mắt ác liệt giống như đèn pha chiếu trên người của cô, dù cho Triệu Ngạn Kiều đã lăn lộn nhiều năm ở trong xã hội như vậy cũng cảm thấy không rét mà run. Nhưng mà, người đàn ông này không phải bị bệnh thần kinh chứ? Vì sao nhất định cho rằng cô thích anh ta? Triệu Ngạn Kiều cảm thấy khó hiểu, nhưng cũng không muốn tiếp tục tìm hiểu, dù sao qua ngày hôm nay thì sau này bọn họ cũng sẽ không gặp mặt, nói cái gì cũng dư thừa. Nghĩ vậy, Triệu Ngạn Kiều hướng về phía người đàn ông vái một cái “Tiên sinh, cảm ơn anh đã cứu tôi, bây giờ tôi cần phải trở về.” Mặc kệ là loại người nào, có thể không đắc tội thì không cần đắc tội, đây là kinh nghiệm làm việc của Triệu Ngạn Kiều, hơn nữa xem ra người đàn ông này cũng không phải người thường. Dứt lời, Triệu Ngạn Kiều liền xoay người hướng về phía cửa đi tới. Không nghĩ tới, người đàn ông lại tiến lên một bước bắt được tay của cô “Triệu Ngạn kiều, rốt cuộc cô đang làm gì? Lạc mềm buộc chặt* sao?” Triệu Ngạn Kiều cảm thấy nhức đầu, cô làm thế nào cũng không nói rõ được với người đàn ông này, cô hất tay của người đàn ông ra nhìn anh ta nói từng câu từng chữ rất nghiêm túc “Tiên sinh, tôi còn có công việc, xin để tôi đi được không? Mặc kệ anh từ nơi nào nghe được, thế nhưng tôi thật sự không thích anh!” ... Mời các bạn đón đọc Sống Lại Sinh Em Bé của tác giả Sâm Trung Nhất Tiểu Viên.

sống lại sinh em be