sống lại bảo vệ hạnh phúc
Quá trình trồng, chăm sóc và thu hoạch, việc người dân thường xuyên phát dọn thực bì, kiểm tra quá trình sinh trưởng đã góp phần tăng cường công tác tuần tra, bảo vệ rừng. Gắn quyền lợi của người dân với chính sách chi trả DVMTR góp phần nâng cao nhận thức, trách nhiệm của người dân trong công tác quản lý, bảo vệ rừng. Ảnh Bảo Anh
Trước thực trạng này, năm 2020, Thủ tướng Chính phủ đã chỉ đạo xây dựng Hồ sơ quốc gia di sản văn hóa Mo Mường, đề nghị UNESCO ghi danh vào Danh mục di sản văn hóa phi vật thể cần bảo vệ khẩn cấp. Công tác này đã và đang được triển khai rộng khắp tại các tỉnh
Ưu tiên cân bằng giữa công việc và cuộc sống \"Đừng bao giờ nhầm lẫn giữa hai điều đó, cuộc sống và công việc của bạn. Điều thứ hai chỉ là một phần của điều thứ nhất\" - Anna Quindlen Bạn có thể không biết Anna Quindlen, nhưng đây quả là câu nói sáng suốt trong thời đại "burn-out".
*II/ Đọc - hiểu văn bản : * 1/ Bố cục : * - Phần 1 : Mục 1 và 2 * Quyền sống, quyền được bảo vệ và phát triển của trẻ em là một vấn đề mang tính chất nhân bản. * - Phần 2 : Từ mục 3 7 * Sự thách thức : Thực trạng cuộc sống và hiểm họa.
cuộc sống gia đình dù nghèo khó , nhưng hạnh phúc thì cũng vui mọi người ạ. Gia đình Chia sẻ sản phẩm bảo vệ sức khỏe cho cộng đồng (Giấm Táo Gummy) Gia đình CƯỜI BẤT TỈNH Với 3 Ông Già NGÁO NGƠ HÀI HƯỚC Nhất Quả Đất Trong Phim Hành Động Hài
kunci melodi gitar surat cinta untuk starla. Ngôn Tình Nguồn sưu tầm; Editor – beta đêmcôđơn 115,431 Hoàn Thành 022903 30/05/2017 Đánh giá từ 29 lượt Là một trong những truyện ngôn tình sủng nổi bật, tác phẩm Sống Lại Bảo Vệ Hạnh Phúc của tác giả Băng Thủy Đích Ngư nói về kết quả về tình yêu bi kịch của thanh niên trí thức xuống nông thôn và cô gái nông thôn,Cuộc sống dè dặt bên người ba khi mẹ mất,Trong lúc hôn nhân của mình cũng không thể làm chủ bị gả cho người chồng không tốt,Tiểu Hoa lại trở về cuộc sống có ba có em trai khi còn lại lần nữa, truyện lần này chọn cuộc sống không giống như trước kia,Lần này không để cho bản thân tiếc nuối,Bảo vệ hạnh phúc thuộc về mình,Tìm một tình yêu đồng kí ức cho bản thân và tìm người mình yêu để sống những ngày tốt đẹp sau này,Không còn cầu gì nhiều.
Contents1 Giới thiệu Truyện Sống Lại Bảo Vệ Hạnh Phúc2 Danh sách chương3 Trọn bộ Truyện Sống Lại Bảo Vệ Hạnh Phúc “cập nhật ngày 12/06/2023“ Trọn bộ Sống Lại Bảo Vệ Hạnh Phúc Full tập được cập nhật mới nhất ngày 12/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Giới thiệu Truyện Sống Lại Bảo Vệ Hạnh Phúc 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Sống Lại Bảo Vệ Hạnh Phúc Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 12/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – TruyenFull Thể loại Hiện đại, trùng sinhEdit + Beta đêmcôđơnConverter ngocquynh520 Số chương 56 chương Câu chuyện kể về một chàng trai trí thức xuống nông thôn công tác và gặp một cô gái nông thôn. Cuộc sống của Tiểu Hoa không được tốt, bị gả cho người chồng không tốt mà không thể bị phản đối. Sống lại lần nữa cô nhất định không để mọi chuyện xảy ra như cũ, cuộc sống với em trai của cô nhất định sẽ tốt đẹp và hạnh phúc. Cô sẽ cố hết sức nỗ lực bảo vệ hạnh phúc của đời mình. Danh sách chương Chương 1 Hôn lễ không thể thay đổi Chương 2 Trở lại ngày còn bé Chương 3 Sự thật không thể nào thay đổi Chương 4 Làm cho ba chữa bệnh Chương 5 Tiểu Hoa học y Chương 6 Đi lên thị trấn dạo Chương 7 Nói thật mọi chuyện cho ba biết Chương 8 Cha và ba Chương 9 Con không muốn rời khỏi nhà của con Chương 10 Chúng ta về nhà Chương 11 Đi học Chương 12 Chung đụng với bạn học Chương 13 Hai ba con Chương 14 Cuộc sống hạnh phúc không buồn không lo Chương 15 Phong cảnh trong cuộc sống tươi đẹp Chương 16 Cổ phiếu không thể làm một nghề Chương 17 Dời nhà xưởng Chương 18 Tâm tư của ba Giang Chương 19 Trong lúc tiến hành cứu người Chương 20 Cởi bỏ khúc mắc Chương 21 Chuyến đi Bắc Kinh Chương 22 Đến trường học Bắc Kinh Chương 23 Gặp người quen Chương 24 Học đại học Chương 25 Lý Minh Ngọc đã biết Chương 26 Bạn cũ tới chơi Chương 27 Cao Giang Cảnh đi xem mắt Chương 28 Rối rắm Chương 29 Gặp lại Tô Thiên Triết Chương 30 Thời gian trôi qua cực nhanh Chương 31 Tỏ tình Chương 32 Tình yêu của mẹ Chương 33 Gặp người nhà Chương 34 Thẩm thấu vào cuộc sống lẫn nhau Chương 35 Con người thật sự rất yếu ớt Chương 36 Tiến hành trong ngọt ngào Chương 37 Nhận giấy chứng nhận Chương 38 Hôn lễ hai nơi Chương 39 Cuộc sống bình thản trong quân đội Chương 40 Vợ lính giúp đỡ lẫn nhau Chương 41 Gặp lại Lý Minh Ngọc Chương 42 Bánh bao đến Chương 43 Mẹ Minh Ngọc Chương 44 Cực cưng nghịch ngợm Chương 45 Tiểu Hổ đến Chương 46 Viết sách cho ông Triệu Chương 47 Bị hai tên quỷ nhỏ tranh nhau đòi Chương 48 Ghen Chương 49 Báo động trước động đất Chương 50 Cần phải biểu diễn tiết mục Trọn bộ Truyện Sống Lại Bảo Vệ Hạnh Phúc “cập nhật ngày 12/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang đọc truyện online hàng đầu Việt Nam với nhiều truyện hay chọn lọc và hầu hết các truyện đã full dành cho bạn đọc yêu thích, website hỗ trợ đọc tốt . Danh sách những truyện full đã hoàn thành hay nhất hiện nay với sự đa dạng về thể loại, chọn lọc về nội dung, liên tục cập nhật truyện full mới cho độc giả. Leave a comment
[Lý Hướng Dương]Editor demcodon"Cái gì?" Mẹ Tô gọi điện thoại hỏi tại sao người còn chưa tới, đột nhiên mở to hai mắt kêu một tiếng sau đó té người một mảnh kinh hoảng, Lâm Diêu em họ Tô Thiên Triết cầm lấy điện thoại sau khi nói hai câu sắc mặt nhất thời cũng thay đổi lớn, nhìn thấy tất cả mọi người đều nhìn cô nên thưa dạ nói "Lý Lạc... cô dâu... đột nhiên phát hiện ở... ở... trong phòng bất ngờ chết..."Lý Hướng Dương mở to hai mắt nhìn Lâm Diêu nói "Cô nói cái gì vậy?" Đây nhất định không phải là sự thật. Lạc Lạc ngày hôm qua còn nói chuyện điện thoại với ông mà, nói mình hôm nay sẽ đi trang điểm với bạn, sau đó tự mình đến tiệc cưới. Đây không phải thật, không phải..."Là phụ dâu ở chỗ trang điểm đợi không thấy chị Lạc thì gọi điện thoại cho anh Thiên Triết. Anh Thiên Triết không biết chị Lạc làm sao nên cùng phụ rể chạy đến nhà trọ của chị ấy xem. Kết quả phát hiện... chị Lạc đã... đã... bây giờ đã đưa đến bệnh viện 312. Anh Thiên Triết cũng té xỉu..." Lâm Diêu gập ghềnh nói, bản thân khi biết được cũng rất kinh ngạc, hôn lễ tốt như vậy tại sao có thể xảy ra chuyện như Hướng Dương nhìn mọi người mở miệng rồi đóng lại không nghe được bọn họ đang nói cái gì. Bọn họ nhất định đang nói dối, Lạc Lạc của mình từ nhỏ là cô gái ngoan ngoãn nhất định không có chuyện gì, không có chuyện gì. Mọi người đang lừa ông, nhất định là Lạc Lạc tức giận, nó không muốn gả cho Tô Thiên Triết nhưng mà mình muốn nó gả, nó tức giận, tức giận mình nên trốn đi, nhất định là... Ông hất tay vợ đang nâng tay mình với vẻ mặt hoảng hốt đi ra ngoài. Ông muốn đi tìm con gái của ông, ông muốn nói cho nó biết không muốn gả thì không cần gả, cha không ép con, không bao giờ ép con nữa, không thích Trương Nguyệt Kỳ thì cứ không thích là được, không muốn gọi Lưu Nhã là mẹ thì không cần trầm trồ khen ngợi, cha không bao giờ ép con làm chuyện con không thích nữa, Lạc Lạc ngoan đừng trốn, cha không ép con...Lý Hướng Dương gập ghềnh chạy về phía nhà trọ của Lý Lạc, trên mặt một giọt nước mắt cũng không có. Ông dùng sức chạy, nhìn không thấy cũng không nghe được âm thanh gì. Đến dưới lầu nhà trọ thấy trong thang máy người hơi nhiều nên Lý Hướng Dương trực tiếp bắt đầu chạy thang bộ, ông đi rất nhanh, không bao lâu thì đến trước cửa nhà con gái, sao lại có nhiều cảnh sát như vậy? Lý Hướng Dương vòng qua đám người gọi tên Lý Lạc."Lạc Lạc ngoan! Cha là cha con nè! Con đi ra được không? Lạc Lạc... Lạc Lạc...""Lạc Lạc ngoan, cha sai rồi, Lạc Lạc ……… đừng tức giận....""Lạc Lạc... Lạc Lạc của tôi ở đâu? Mấy người có ai thấy Lạc Lạc của tôi...""Lạc Lạc là con gái ngoan nhất của tôi... mấy người có ai thấy..."...Lý Hướng Dương không ngừng kêu, tất cả mọi người mang theo ánh mắt thương hại nhìn ông, không biết nên trả lời như thế nào."Chú, xin nén đau buồn!" Một cô gái mặc váy trắng cúp ngực khóc nói với Lý Hướng Hướng Dương nhìn cô, mình biết người này, đây là phụ dâu của Lạc Lạc. Lý Hướng Dương khó khăn kéo ra một nụ cười nói "Lâm Lâm à! Chuyện đó... Lạc Lạc của chú không muốn lập gia đình, nó không muốn lấy chồng, cháu có thể thay quần áo rồi!""Chú, Lạc Lạc cô ấy... cô ấy đã chết..." Lâm Lâm khóc kêu Hướng Dương lắc đầu một cái giữ chặt cô nói "Đừng gạt tôi, tôi biết tôi không phải là người cha tốt! Cô đừng gạt tôi, về sau tôi sẽ làm người cha tốt, cô nói với Lạc Lạc nói nó muốn làm cái gì cũng được, đừng dọa tôi, Lạc Lạc của tôi rất tốt, không muốn lấy chồng thì không lấy chồng..."Lâm Lâm không đành lòng nói "Chú...""Lạc Lạc ở đâu? Cô biết không? Lạc Lạc của tôi ở đâu?" Lý Hướng Dương lại hỏi."Bệnh viện 312..." Lâm Lâm trả Hướng Dương vỗ vỗ đầu nói "Thật sự là người cha ngốc, Lạc Lạc của tôi bị bệnh mà cũng không biết, thật sự là người cha hư... cha quá tệ..." Lý Hướng Dương nói xong lại đi ra ngoài...Lý Minh Ngọc vẫn đi theo ba mình từ nhà hàng đến hiện trường. Lý Minh Ngọc nghe được chị qua đời cũng kinh ngạc vạn phần không thể tin được, nhưng mà trạng thái bây giờ của ba rõ ràng không đúng. Lý Minh Ngọc cố nén đau buồn, vài lần muốn kéo ba nhưng đều bị ông né tránh. Lý Hướng Dương miệng càng không ngừng nhớ kỹ Lạc Lạc ngoan, con gái ngoan... thậm chí không có nhìn thấy con trai bên Hướng Dương xuống lầu cản một chiếc xe taxi, vừa ngồi lên lại lẩm bẩm nói "Con gái của tôi bị bệnh, tôi không xứng với chức cha này, tôi không có lương tâm, tôi không có trách nhiệm... Con gái của tôi bị bệnh mà tôi lại không biết..." Lý Minh Ngọc cũng ngồi vào xe nói với tài xế "Bệnh viện 312."Tài xế vừa thấy vội vàng đạp chân ga, một đường bão táp muốn chạy nhanh một chút đưa người cha này muốn đến bệnh viện gặp con gái.* * *Đến bệnh viện, Lý Hướng Dương trực tiếp ném ví tiền của mình ra rồi mở cửa đi ra ngoài. Lý Minh Ngọc vội vàng thanh toán tiền xe rồi lấy ví tiền của ba. Lý Hướng Dương vào bệnh viện đã có người đưa ông đến chỗ thi thể Lý Lạc. Bên cạnh thi thể còn có Tô Thiên Triết tự đánh mình điên cuồng bị Giang Lâm sắc mặt dữ tợn giữ lại còn khóc đau khổ hơn Tô Thiên Triết. Tầm mắt của Lý Minh Ngọc dời về phía khác, giờ khắc này hắn không để ý đến ba nữa, đây là chị mà mình từ nhỏ đã không thích, nghĩ chị ấy đến phá hủy gia đình của mình. Sau đó bởi vì biết mẹ mình là người phá hủy gia đình của chị ấy nên không biết đối mặt với chị ấy như thế nào. Đây là người chị bị mọi người thua thiệt, chị ấy làm sao có thể… làm sao có thể cứ rời đi như vậy chứ... mình còn chưa nói xin lỗi, còn chưa có kêu một tiếng chị... chị ấy làm sao có thể... cứ rời đi như vậy chứ...Lý Minh Ngọc bịch một tiếng quỳ trên mặt đất, rốt cuộc nhịn không được khóc rống lên “... Chị... đừng đi... “Lý Hướng Dương lúc này cũng có chút tỉnh táo, ông run rẩy vươn tay sờ sờ lên gò má lạnh lẽo của Lý Lạc, một giọt nước mắt chảy xuống...Giang Lâm tránh khỏi trói buộc một phen đẩy tay Lý Hướng Dương đang vuốt mặt chị, khóc kêu lên "Lấy bàn tay bẩn thỉu của ông ra... đừng giả bộ... cả nhà các người đều là người hại chết chị tôi, quân giết người... là các người... các người bức chết chị ấy... các người đều là người nên xuống địa ngục... không có tư cách... các người không có tư cách chạm vào chị ấy... các người không có tư cách..."Lý Hướng Dương đưa thêm một tay ra lẩm bẩm nói "Đúng... tôi không có tư cách... không có tư cách chạm vào nó, tôi bức chết con gái của mình... tôi bức chết nó... tôi nên xuống địa ngục... tôi không phải là người… không phải..."* * *Thi thể Lý Lạc sau khi bị hoả tang thì tiểu Hổ mang theo cô về quê nhà, mang tro cốt của cô mai táng bên mộ phần của ba mẹ, nhẹ giọng nói "Chị... chúng ta đã về nhà..."Cậu mở ra sách học thi mà chị mua cho mình, mở ra kế hoạch học tập chị ấy sắp xếp cho mình, Giang Lâm rơi nước mắt đầy mặt. Cho dù tiểu học cũng học không xong như chị vẫn như trước không có bỏ rơi mình. Ba nói rất đúng, mẹ và chị là cô gái tốt nhất trên đời này...- - -[Tô Thiên Triết]Sau khi Lý Lạc chết Tô Thiên Triết cũng không có cưới Trương Nguyệt Kỳ, thậm chí ngay cả mặt con trai cũng không gặp chỉ rời đi một mình. Hắn trở về nơi lúc trước cùng Lý Lạc trải qua cuộc sống du học, dùng cuộc đời còn lại của mình một lần nữa trở về chỗ bọn họ quen biết mến lần đầu tiên nhìn thấy cô thì mình đã kìm lòng không được thích cô gái im lặng này, thích nhìn cô lẳng lặng đánh đàn, thích nhìn cô bởi vì mình sống chết cứ dây dưa mà bất đắc dĩ nhíu mày và không thể làm gì, thích cô nhìn dáng vẻ của mình, thích cô nằm ở bên cạnh mình thản nhiên hít thở...Nhưng mà mình lại làm hỏng tất cả, ở chung một chỗ với Lý Lạc Tô Thiên Triết chỉ biết người cô yêu nhất đời này chính là hắn, nhưng mà mình lại... vĩnh viễn mất đi cô... tự nhiên chết... cô mới bao nhiêu tuổi chứ? Còn chưa đến 30 tuổi, 20 mấy tuổi chính là cuộc sống đẹp nhất thì... cô lại giống như người già cứ như thế tự nhiên chết đi... mình cho cô nhiều tổn thương... ép cô đến mức như thế...Người đáng chết nhất hẳn là mình, nếu đã có người yêu vì sao còn muốn trêu chọc cô gái khác? Rất kích thích, rất mới mẻ ư? Mình dựa vào cái gì nghĩ là Lạc Lạc sẽ vô điều kiện bao dung mình... dựa vào cái gì nghĩ cô sẽ vĩnh viễn đứng ở bên cạnh mình...Trương Nguyệt Kỳ lớn lên trông thế nào Tô Thiên Triết chưa bao giờ nhớ, chỉ là vì cô và Lạc Lạc hoàn toàn khác nhau cho nên mình mới có thể cảm thấy nhất thời mới mẻ... ha ha... bây giờ nhớ lại những chuyện này còn có tác dụng sao? Đều là lấy cớ, tất cả đều là lấy cớ... mình tổn thương Lạc Lạc, làm tổn thương cô gái duy nhất mình yêu... Kết quả là... cái gì cũng không có... cái gì cũng không có... Tô Thiên Triết nằm ở trên giường vẫn không nhúc nhích... Đời này sẽ không bao giờ yêu người khác nữa... Lạc Lạc, kiếp sau không cần quen tên khốn kiếp này, không cần đau lòng, có cuộc sống thật tốt... gặp được một người yêu em, toàn tâm toàn ý cho em cuộc sống hạnh phúc...Tận cùng một đời Tô Thiên Triết không còn gặp Trương Nguyệt Kỳ nữa, đương nhiên cũng không có gặp con trai của mình. Hắn vẫn một mình sinh hoạt ở nước Mĩ và trải qua những nơi có Lý Lạc, lẳng lặng chuộc tội...- - -[Lưu Nhã]Lưu Nhã không biết mình khi còn sống rốt cuộc có tính là thành công hay không, mỗi người đều nói mình có gia đình hạnh phúc, có chồng yêu mình, có con trai thông minh hiếu thảo. Nhưng mà từ sau khi con bé kia chết thì trên mặt chồng không còn tươi cười, về sau rảnh rỗi thì lẩm bẩm nhìn về hình con bé kia...Bà rất sớm đã biết Lý Hướng Dương, đại khái là lên tiểu học đã biết, ông là nam sinh đẹp trai nhất trong trường học. Lưu Nhã vẫn lén lút nhìn ông, biết ông từ trung học cơ sở đến khi ông lên trung học phổ thông, sau đó xuống nông thôn...Lưu Nhã một mực yên lặng mặc nhìn ông, hơn nữa nghĩ sẽ vẫn như vậy từ xa nhìn ông. Cách mạng văn hóa đã xong, bởi vì bản lĩnh không tệ nên hơn một năm sau Lưu Nhã thi đậu đại học. Ở trong trường này bà lại gặp được ông, lần này bọn họ là bạn học cùng khoa!Bởi vì thi lên đại học nên có khuyến khích bà từ từ tiếp cận người đàn ông này, cho dù biết ông đã lập gia đình, cho dù biết ông đã có vợ. Lưu Nhã trước sau vẫn cảm thấy cô gái tên Lâm Phương kia không xứng với người đàn ông xuất sắc như Lý Hướng Dương vậy. Trải qua thời gian ở chung Lưu Nhã đã biết một người có ý tưởng giống mình chính là mẹ Lý Hướng Dương, bà lại thích mình còn hơn thích con dâu của từ mẹ của ông cuối cùng ở bên tai ông nói con dâu không tốt, nói con dâu ngốc, nói bà không chịu nổi, vv... Lâm Phương cũng bắt đầu bất mãn với mẹ chồng mình. Dần dần Lý Hướng Dương rơi vào thế khó xử...Lưu Nhã vẫn đảm đương lắng nghe, bà luôn lẳng lặng ở một bên nghe buồn bực của Lý Hướng Dương, tùy lúc còn hỏi ông về vấn đề môn học... từ từ bọn họ càng chạy càng gần... càng chạy càng gần... Mặc dù cảm thấy rất xin lỗi cô gái kia nhưng mà Lưu Nhã không khống chế được mình. Trong lúc bà nghĩ đến vẫn cứ như vậy thì lại phát hiện ngay cả ba Lý Hướng Dương cũng ủng hộ mình. Lưu Nhã nhất thời hưng phấn cực kỳ, tất cả mọi người đều đứng về phía nhận Lý Hướng Dương có tình yêu với mình thì Lưu Nhã lén lút bọn họ mang mọi chuyện tiết lộ cho cô gái kia... Càng làm cho Lưu Nhã thật không ngờ chính là Lâm Phương lại quyết liệt như thế. Cô ta không có cướp lại tình yêu của Lý Hướng Dương, chẳng qua là bình tĩnh tiếp nhận sự thật này rồi chủ động nói chia tay, hơn nữa lén lút rời được Lâm Phương thức thời như thế Lưu Nhã cao hứng không thôi, bà xem nhẹ áy náy trong ánh mắt Lý Hướng Dương, hơn nữa dụ dỗ ông. Bà không muốn đợi nữa, không muốn lại xuất hiện một người phá hư hạnh phúc của trong ánh mắt phức tạp của mọi người Lưu Nhã mang thai rốt cục gả cho ông. Cho dù mọi người trong dòng họ không thể tha thứ cho mình, cho dù Lý Hướng Dương ngẫu nhiên vẫn nhìn xa xa trầm tư thì Lưu Nhã vẫn cảm thấy hạnh phúc cực kỳ. Mỗi ngày đều hạnh phúc cực kỳ. Mặc dù sau đó đứa bé đã mất nhưng mà Lưu Nhã chiếm được Lý Hướng Dương càng thêm trìu mến, bà cũng không hối hận. Cuối cùng bà lại có một đứa bé. Cuộc sống hạnh phúc mười năm Lưu Nhã cảm thấy mình chiếm được toàn thế giới. Nhưng lúc này biết được người phụ nữ kia đã chết, chồng uống rượu say mèm lại khóc thít thít làm cho Lưu Nhã rất bất an, chẳng lẽ ông còn yêu cô ta? Lưu Nhã dần dần bất đó lại biết cô gái kia còn để lại đứa con cho chồng. Lưu Nhã khó chịu giống như nuốt ruồi bọ, bà không muốn nhận đứa bé này. Nhưng mà điều đó không có khả năng, ba mẹ chồng, ngay cả chồng cũng sẽ không đồng ý. Cuối cùng bà lợi lợi dụng yếu ớt và nước mắt của phụ nữ để cho chồng đồng ý với mình mang con bé trở về nuôi với thân phận con định làm mẹ hiền, vốn định đối xử tốt với con bé, nhưng mà con bé rất nhớ mẹ nó. Lưu Nhã nhìn thấy chồng, ba chồng nhìn về phía con bé với ánh mắt áy náy, bà không thể đối mặt với con bé này. Vì tỏ vẻ mình rộng lượng không làm cho chồng thất vọng nên Lưu Nhã cắn răng nhận con bé này. Nhưng mà trong lúc đó bà có lòng tốt nhận con gái người giúp việc là Trương Nguyệt Kỳ làm con gái nuôi, cho con bé tất cả đãi ngộ mà Lý Lạc có thể hưởng thụ được, cũng âm thầm khơi mào lòng ghen tỵ trong lòng Trương Nguyệt Kỳ. Sau đó ở một bên lẳng lặng nhìn...Bà còn cố ý nói mấy lần để cho con trai chán ghét con bé, cố ý bỏ mặc con bé, làm cho con bé như không tồn tại Lưu Nhã mới cảm thấy mình dễ chịu mà con bé này tại sao lại có tiền đồ như vậy, con bé thi đậu vào Bắc Đại, con bé còn ra nước ngoài du học, con bé có bạn trai rất ưu tú. Bạn trai của con bé lại còn nói chân tướng năm đó cho con trai mình biết. Lưu Nhã không thể chịu đựng được, nhìn con trai bởi vì từng bắt nạt con bé mà hối hận, nhìn thấy con trai lên án mình Lưu Nhã cảm thấy tim mình bị tổn thương. Dựa vào cái gì mình phải bị trừng phạt như vậy? Dựa vào cái gì mình bị đối xử như thế? Dựa vào cái gì?Lòng ghen tỵ làm cho bà một chuyện cũng không thể bù lại lỗi, bà khen Tô Thiên Triết ưu tú, bà mang tất cả mọi chuyện của nhà họ Lâm nói cho Trương Nguyệt Kỳ biết, cũng tạo cơ hội cho con bé. Bà nhìn thấy Lý Lạc ngốc nghếch chuẩn bị hôn lễ, nhìn chồng ngầm tính cho Lý Lạc bao nhiêu của hồi môn, nhìn ba chồng lộ ra sổ tiết kiệm vốn thuộc về con trai mình lén lút thay đổi tên, nhìn Trương Nguyệt Kỳ mỗi ngày bụng càng lớn. Lưu Nhã cảm thấy cực kỳ sảng khoái, có cái gì đả kích hơn chồng mình có con với cô gái khác chứ? Bà đã quên chuyện mình là người thứ ba, bà vội vàng muốn nhìn gương mặt hiện ra tuyệt vọng của Lý Lạc có giống như mẹ con bé hay rõ ràng đã thành công. Rõ ràng Trương Nguyệt Kỳ sinh ra con trai của Tô Thiên Triết, rõ ràng làm cho Lý Lạc đau lòng. Nhưng mà tiền đồ của con trai ở quân đội vẫn cần nhà họ Lâm giúp đỡ. Tô Thiên Triết lại không muốn chia tay, cuối cùng bức chết con bé vẻ mặt chồng hoảng hốt tuyệt vọng Lưu Nhã có chút sợ hãi, quả nhiên tro cốt Lý Lạc bị một em trai khác của con bé mang đi. Tô Thiên Triết có chết cũng không cưới Trương Nguyệt Kỳ. Trương Nguyệt Kỳ khai ra mình... Từ nay về sau tình yêu của chồng không thể một lần nữa liếc mắt nhìn mình một cái, con trai tuyệt vọng hỏi mình vì sao? Ba chồng ôm nỗi hận nhắm mắt lại, trước khi chết cũng không muốn gặp lại sao? Mình chỉ là muốn có hạnh phúc mà thôi mà? Mình chỉ là yêu một người đàn ông mà thôi... Vì sao tất cả mọi người đều không nghĩ đến mình...Cả đời yêu say đắm, cả đời tính kế, chờ đến cũng là "Đời này chuyện sai lầm lớn nhất của tôi đó là biết bà... người tôi hận nhất là chính mình, tôi hận tôi đã biết bà, cưới bà... tôi chưa bao giờ yêu bà... chúng ta ly hôn đi!" Tuyệt tình như vậy. Cho dù có chết ông cũng không nhìn mình một cái, rời xa cái nhà đã từng làm cho mình vô vàn hạnh phúc, đến chết cũng không muốn nói với mình một câu gì nữa...* * *Sau khi Lý Lạc qua đời được một năm, tiểu Hổ ngồi ở trước mộ phần của Lý Lạc chậm rãi nói "Chị, em đã đến ở nhà của chị, đó là chị để lại cho em. Chị, chị mua bảo hiểm người được lợi là em, em đời này cũng không buồn không có tiền. Chị, em đã đăng ký lớp học ban đêm, em không biết mình có thể học được bao nhiêu nhưng mà em sẽ cố gắng. Em sẽ không để cho người khác cười em, chị, em sẽ sống tốt, em là đứa con trai duy nhất trong nhà chúng ta, em sẽ sống thật tốt. Nhất định sẽ sống thật tốt... chị... ba mẹ ở bên chị, chị cũng phải sống thật tốt đó..." Tác giả nói ra suy nghĩ của mình kiếp trước những người đó cuối cùng cũng có kết cục như vậy. Con người khi còn sống cho dù không thể sống đường đường chính chính cũng không nên tổn thương người khác để có được hạnh phúc của mình như vậy, bởi vì hạnh phúc này đều là giả. Làm một người có thể không thẹn mà phóng khoáng ở dưới ánh mặt trời mới là đang ôm và bảo vệ cuộc sống hạnh phúc của mình, mới là thật sự hạnh phúc. Tất cả những thứ hạnh phúc đoạt từ tay người khác cũng không là hạnh phúc thật sự. Hiểu được quý trọng, hiểu được bảo vệ, hiểu được thấy đủ... chúng ta mới có thể có cuộc sống hạnh phúc!đêm không cầm được nước mắt.cry
Editor demcodonSau khi có hai đứa con Tiểu Hoa cảm thấy lòng của mình kiên định không ít, mỗi lần nhìn thấy hai khuôn mặt nhỏ nhắn kia trong lòng giống như có dòng nước ấm chạy qua. Trải qua mấy người lớn nhiều lần thảo luận thì đã quyết định tên của hai bé, con cả tên Cao Hạo Nhiên, con thứ hai tên Cao Hạo Thần. Ngoại trừ bé đói bụng thì sẽ được ôm ra bên ngoài chơi, những thời gian khác luôn có người bên cạnh chơi với bé. Ông bà nội cũng không có đi ra ngoài chơi cờ, khiêu vũ hay tìm người tán gẫu. Ba Giang dường như mỗi buổi sáng đều dựa vào cớ đưa thức ăn tới, một khi ở lại cũng dường như là một ngày, mọi người đối với chuyện này cũng hiểu ngầm không nói Hoa nhìn vẻ mặt của ba nhìn hai bé nhu hòa trong lòng cũng thật vui vẻ. Cao Giang Cảnh nghỉ phép trở về nhìn dáng vẻ đáng yêu của hai bé chụp lại rất nhiều ảnh, nói là muốn đặt ở phòng từ từ xem. Kể từ khi có con Cao Giang Cảnh cũng biết trong nhà dù sao cũng quá nhỏ, Tiểu Hoa cũng không thể tự chăm sóc hai đứa bé, cho nên cũng không có nói để cho Tiểu Hoa trở về.“Bà xã, anh cảm thấy mỗi lần trở về hai con đều trở nên càng xinh đẹp.” Cao Giang Cảnh vui sướng hài lòng nhìn con nói với Tiểu Hoa tựa vào trên người anh nói “Con mỗi ngày đều thay đổi, mỗi một ngày đều không giống nhau, mỗi ngày em nhìn đều cảm thấy càng xinh đẹp huống chi là anh!”“Em cũng trở nên xinh đẹp!” Cao Giang Cảnh vuốt khuôn mặt của Tiểu Hoa dịu dàng nói. Tiểu Hoa nhìn cơ thể mình bởi vì sinh sản có chút mập mạp, thuận tiện sờ sờ cằm đã bị chia ra làm hai nói “Quan niệm thẩm mỹ của anh thật đúng là không giống với người bình thường.”Cao Giang Cảnh hôn lên hai gò má của cô mới nói “Ánh mắt của em càng phát ra dịu dàng, có một loại ánh sáng rực rỡ của người làm mẹ, hơn nữa em cũng không mập bao nhiêu, chỉ là mượt mà thôi...”Tiểu Hoa hưng phấn ngồi thẳng, ngây ngốc nhìn chằm chằm Cao Giang Cảnh nói “Anh cứ tiếp tục... em thích nghe, nói thêm một chút nữa đi...”Cao Giang Cảnh trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì, nhưng nhìn dáng vẻ vui vẻ của Tiểu Hoa vẫn là bỏ thêm câu “Dù sao anh chỉ cảm thấy em càng ngày càng xinh đẹp.”Tiểu Hoa vọt vào trong lòng Cao Giang Cảnh làm nũng nói “Ông xã, lúc cầu hôn anh có đưa hoa cho em nhưng mà em chưa bao giờ nhận được thư tình gì hết, anh viết cho em một bức đi! Để cho em giữa làm kỷ niệm!”Cao Giang Cảnh cứng người lại một cái, "thư tình"? Đồ chơi này chơi có vui không? Đúng lúc này thì đứa bé tỉnh khóc "oa oa" lên, Cao Giang Cảnh vội vàng đứng dậy đi chăm sóc hai bé cũng coi như né tránh vấn đề của Tiểu Hoa nhìn lỗ tai của Cao Giang Cảnh hồng hồng, còn không dám nhìn mình nhất thời không nhịn được cười. Việc này thật là làm khó cho hai bé ngoan thì thật đáng yêu, mỗi người đều thích đến trên chọc nó. Nhưng mà một khi khóc lên rất ầm ĩ, một đứa bé nhỏ như thế mà giọng như một người lớn, hơn nữa theo từng ngày lớn lên. Thời gian giấc ngủ lại dính vào tật xấu thay đổi đêm ngày điên đảo, làm cho Tiểu Hoa buồn lo không thôi. Ban ngày còn có người giúp mình, buổi tối mặc kệ tìm ai, cho dù là bảo mẫu thì Tiểu Hoa cũng ngượng ngùng không dám nhờ giúp chỉ đành phải nghĩ biện pháp ban ngày cùng chơi với bọn nó nhiều một chút, buổi tối trước khi ngủ cũng sẽ có nhiều sữa cho hai đứa bé bú, nhưng mà dần dần sữa của Tiểu Hoa cũng không đủ để thỏa mãn nhu cầu của hai bé. Vì thế chỉ đành phải cho bọn nó phối hợp với uống sữa bột. Xảy ra chuyện như vậy Tiểu Hoa căn bản không cần giảm cân cũng đã gầy xuống. Cao Giang Cảnh nhìn thấy mà đau lòng không thôi, trong lòng thỉnh thoảng suy nghĩ chờ bọn nó trưởng thành phải dạy dỗ bọn nó nghe lời Tiểu Hoa.* * *“Bạn già, Tiểu Hoa có phải làm giải phẫu hạn chế sinh đẻ hay không?” Lúc Cao Giang Cảnh xuống lầu thì đột nhiên nghe được bà nội nói với ông nội.“Ừ! Phải, Giang Cảnh là quân nhân, hơn nữa kế hoạch hoá gia đình là quốc sách, Tiểu Hoa một lần sinh hai đứa đã đủ rồi.” Ông nội Cao nói với bà nội Giang Cảnh nghe xong cau mày, ở trong lòng anh không hy vọng Tiểu Hoa leo lên bàn mỗ nữa. Vì thế sau khi về quân trại thì hỏi đồng đội có mấy đứa con, mọi người dường như đều nói vợ làm giải phẫu, nhưng mà có người lại nói là mình đi thắt ống dẫn tinh. Cao Giang Cảnh vừa nghe thì mắt sáng tối hai bé từ từ bắt đầu uống sữa bột, vì sợ ảnh hưởng đến Tiểu Hoa nghỉ ngơi cho nên hai bé đã bị chuyển qua phòng trẻ con chuẩn bị từ trước có bảo mẫu chăm Giang Cảnh trở về sau khi thăm con xong về phòng thì nhìn thấy đường cong rõ ràng của vợ dưới tấm chăn cảm thấy nóng người lên, vội vàng tắm rửa sạch sẽ đi lên sờ Hoa vốn không có ngủ say, mở mắt ra nhìn thấy Cao Giang Cảnh thì nhếch môi nói “Anh đã trở lại!”Cao Giang Cảnh không có trả lời mà trực tiếp hôn lên môi của cô, nụ hôn đi qua hai tay chạy ở trên người Tiểu Hoa, thở hổn hển hỏi “Có thể không?”Đã sắp sinh được 3 tháng, Tiểu Hoa bị anh khiêu khích cũng hơi nóng người, nhắm mắt lại khẽ gật Hoa gật đầu trong chớp mắt thì Cao Giang Cảnh quen thuộc cởi quần áo lẫn nhau...Kể từ khi mang thai hai người ở dưới mắt mọi người nên Cao Giang Cảnh cũng không chạm qua Tiểu Hoa mấy lần nên không thể chống lại trêu chọc, dường như ép buộc cả một đêm mới phấn chấn tinh thần rời giường chăm con, nói chuyện phiếm với mọi người để cho Tiểu Hoa ngủ một mình đến gần giữa trưa mới tỉnh lại. Nhìn dáng vẻ của anh mọi người cũng biết đã xảy ra chuyện gì, cũng không để cho người đi đánh thức Tiểu Hoa.“Ông xã, rót cho em ly nước rồi mở ngăn tủ lấy cho em hai viên thuốc ngừa thai.” Tiểu Hoa sau khi tỉnh lại xoa xoa thắt lưng đau nhức, đột nhiên nghĩ đến hình như không có làm biện pháp gì bảo vệ, vì vậy nhờ Cao Giang Cảnh lấy Giang Cảnh không hề nhúc nhích chỉ là sau khi giúp cô mặc quần áo thì rất lạnh nhạt nói “Không cần, anh đã thắt ống dẫn tinh.”Tiểu Hoa vội vàng hỏi “Chuyện khi nào? Đau không? Sao anh lại không nói gì thế?”Vẻ mặt của Cao Giang Cảnh không đổi nói “Chỉ là tiểu phẫu, cũng không có ảnh hưởng đến chuyện gì. Sau khi nghe nói mang bao cũng không an toàn cho nên trong đội có người làm anh cũng đi theo làm...”Tiểu Hoa nhào vào trong ngực anh ôm anh, nước mắt chậm rãi chảy xuống.“Không có việc gì, thật sự không đau, anh căn bản một chút cảm giác cũng không có, hơn nữa cũng không có ảnh hưởng gì, đừng khóc!” Cao Giang Cảnh sốt ruột tay chân luống cuống an Hoa vừa nghe nước mắt càng chảy nhiều hơn, mình còn đang suy nghĩ lúc trước mấy người dì nhỏ còn nói muốn dẫn mình đi bệnh viện nhưng gần đây sao lại không nói. Thì ra là...* * *Sau khi cưới Tiểu Hoa vẫn cảm thấy rất hạnh phúc, mặc dù Cao Giang Cảnh không có ngày ngày ở bên mình, thời gian hai người ở chung một chỗ cũng không nhiều. Nhưng mà Tiểu Hoa cảm thấy rất hạnh phúc, bởi vì Cao Giang Cảnh yêu mình không có một chút tạp chất, anh đã thật cố gắng để mình yêu anh. Bây giờ còn có hai đứa con trai đáng yêu, cũng không có xung đột gì với người nhà chồng, cũng cố gắng đến có thể thông cảm cho mình. Thân thể của ba cũng chăm sóc tốt hơn, thành tích của tiểu Hổ cũng không cần lo lắng, Tiểu Hoa ngẫm lại đều không nhịn được cười ra mà ngay lúc hạnh phúc thì có một người xuất hiện làm cho tâm tình của Tiểu Hoa tụt xuống một khi hai con được 100 ngày thân thể của Tiểu Hoa cũng khôi phục không tệ. Vì thế thỉnh thoảng đẩy chiếc xe trẻ con đặc chế tản bộ ở bên ngoài. Hôm nay Tiểu Hoa đẩy xe trẻ con vừa đi vừa nói chuyện phiếm với bà nội nhưng mà lại bị một người cản đường. Tiểu Hoa vừa nhìn thấy thì ra là mẹ kế của mình, mẹ Lý Minh Ngọc. Nhưng sau này Tiểu Hoa hẳn là chưa từng gặp qua cho nên nhìn ngây ngốc một chút rồi Tiểu Hoa hỏi “Xin hỏi dì là?”“Tôi là mẹ Minh Ngọc, tôi muốn nói chuyện với cô.” Lưu Nhã nói Hoa nhíu mày liếc nhìn hai con và bà nội một cái, sau đó dứt khoát từ chối “Ngại quá, tôi nghĩ tôi với dì không có chuyện gì để nói, hơn nữa bây giờ tôi cũng không có thời gian.”Bà nội Cao đã biết chuyện năm đó, vốn là có chút thiện cảm với người phụ nữ này nhưng biểu hiện hôm nay của cô làm cho bà nội Cao lại không vui. Vì thế sau khi Tiểu Hoa nói xong thì bà nội Cao nói tiếp “Tìm người nói chuyện phải xem thời gian, sao cô lại không có mắt nhìn như thế?”Lưu Nhã thật không ngờ Tiểu Hoa lại từ chối mình, chỉ là kiên trì nói “Chỉ một lát thôi, chúng ta nhất định phải nói chuyện!”“Cô này sao lại không hiểu chuyện như thế? Đã nói không tiện, sao cô lại như vậy?” Hai bé bởi vì bị người che phong cảnh, cũng không có người quan tâm vì thế bắt đầu ầm ĩ lên. Bà nội Cao vừa thấy đau lòng muốn chết, khẩu khí thật không tốt chất vấn Lưu Hoa cũng vội vàng ngồi xổm xuống cười nói với hai con, nhìn thấy có người để ý đến mình nên hai bé từ từ yên tĩnh Hoa cũng không quan tâm Lưu Nhã mà trực tiếp đẩy xe vòng qua đi về phía nội Cao cũng khinh thị liếc nhìn Lưu Nhã một cái làm cho Lưu Nhã tức chết đi được.* * *Sau đó Lưu Nhã lại thường xuyên yêu cầu nói chuyện với Tiểu Hoa. Tiểu Hoa cảm thấy không quan tâm không được, nhưng mà cô thật sự không muốn đối mặt với bà. Vì thế mở danh bạ điện thoại ra tìm số điện thoại của Lý Hướng Dương rồi gọi điện thoại cho Hướng Dương là lần đầu tiên nhận được điện thoại của Tiểu Hoa có chút kích động. Đầu tiên là hỏi thăm cuộc sống bây giờ của Tiểu Hoa, lại hỏi thăm hai đứa bé có ngoan hay không. Tiểu Hoa cũng rất kiên nhẫn nói cho ông biết hiện trạng của hai con và các chuyện thú vị, thậm chí đồng ý cho Lý Hướng Dương xem hình chụp của hai người cứ như vậy nói chuyện phiếm trong chốc lát Tiểu Hoa mới hỏi ông gần đây trong nhà có chuyện gì không. Lý Hướng Dương nói đều rất tốt, vì thế Tiểu Hoa chuyển khẩu khí nghi ngờ nói “Chuyện đó, gần đây thường xuyên có một phụ nữ nói mình là mẹ Lý Minh Ngọc, bà đến quấn quít lấy tôi, tôi lại chưa gặp qua bà, cũng không có chuyện gì nói với bà, ông cảm thấy thế nào?”Lý Hướng Dương ở đầu điện thoại bên kia dừng một chút mới nói “Cha đã biết, con không muốn nói chuyện với bà thì không cần phải nói gì. Cha đã đồng ý với con thì tuyệt đối sẽ không đi quấy rầy cuộc sống của con, chuyện này vĩnh viễn có hiệu lực.”Lấy được bảo đảm của Lý Hướng Dương thì Tiểu Hoa cũng yên lòng. Bình thường chuyện Lý Hướng Dương đồng ý đều có thể làm được, nhiều năm như vậy cũng không có rất quấy rầy qua mình, chuyện nhà bọn họ vẫn là giao cho ông xử lý đi!Xử lý xong chuyện này Tiểu Hoa nhìn hai con bắt đầu lo lắng có muốn đi quân đội ở một thời gian ngắn hay không? Dù sao Cao Giang Cảnh dường như 1 tháng mới có thể gặp con được 2 lần, hơn nữa đến chỗ đó cũng có các "chị dâu" nhiệt tình giúp đỡ mình.“Ông nội, bà nội, cháu muốn mang con đến ở chỗ Giang Cảnh một thời gian, hiện tại đứa bé đã nhận thức, cháu không muốn để cho Giang Cảnh bỏ qua.” Tiểu Hoa sau khi nghĩ kỹ thì nói suy nghĩ này với hai ông bà nhà họ ông bà có chút không nỡ nhìn nhìn hai chắc trai, bà nội Cao hỏi “Cháu có thể chăm sóc được hai đứa không?”Tiểu Hoa cũng biết tâm tình của hai ông bà không nỡ xa chắt, vì thế cười nói “Thử một lần vậy, nếu chăm sóc không nổi thì cháu sẽ trở lại. Lại nói cháu lại không tính ở lâu chỗ đó, một lần cũng chỉ ở 3 - 4 ngày thôi, chỉ là cảm thấy Giang Cảnh không thể nhìn thấy đứa bé trưởng thành rất tiếc nuối.”Ông nội Cao cũng không có thấy qua con lúc trưởng thành nên có chút hiểu được mà đồng ý. Bà nội Cao dặn dò một đống chuyện mới cho đi. Nếu không phải trong nhà quả thật ở không đủ thì bà nội Cao cũng muốn đi khi trải qua đồng ý thì Tiểu Hoa gọi điện thoại nói một chút cho ba biết, tiếp đó gọi cho người ở quân đội trở về thì đến đây đón mình một chút. Hành lý của con rất nhiều, chỉ là cái giường trẻ con thật to kia cũng chiếm diện tích rất nhiều, vẫn là ông nội Cao ngại đưa đến chuyển đi phiền phức nên trực tiếp ra ngoài mua một cái mới còn chưa có lắp ráp.
Editor demcodonBuổi sáng ngày hôm sau Tiểu Hoa cứ theo ngày thường mang theo tiểu Hổ chạy bộ, sau đó đánh quyền với thầy, trở về sắc thuốc cho ba Giang. Ba Giang cũng làm bữa sáng, sau khi ăn xong thì Tiểu Hoa học sách thuốc luyện chữ bút lông, tiểu Hổ cũng ở một bên học viết chữ. Lý Hướng Dương đang ở một bên nhìn, nghĩ đến con trai trong nhà vừa đến ngày nghỉ thì chơi đến điên khùng, lại nhìn thấy Tiểu Hoa lật cuốn Bản thảo cương mục thật dày trước mặt mình học đến vui vẻ không ngừng. Từ điển trong tay căn bản không có dùng, tuổi còn nhỏ mà đã biết nhiều chữ như vậy, thật sự làm cho người ta phải giật rồi ở trong phòng Tiểu Hoa, cũng nhìn thấy vài quyển sách trên bàn, cái gì >, >, >, >, >, >, >, >... Người lớn nhìn thấy những quyển sách này còn chán nản lại bị đặt thật ngay ngắn ở trên bàn. Phòng không lớn, trên tường đã có vài tấm giấy khen, quần áo nào cũng được xếp ngay ngắn. Trong phòng mặc dù có chút u ám nhưng là thật yên lặng, không có mẹ ở bên cạnh nhưng có thể quản lý trong nhà thành bộ dạng như vậy thật sự rất này Tiểu Hoa ghi nhớ nội dung trong hôm nay vừa đủ thì bắt đầu dạy cho tiểu Hổ học Tam Tự Kinh*, nghe tiểu Hổ dùng giọng nói non nớt đọc lên “Nhân chi sơ, tính bổn thiện. Tính tương cận, tập tương viễn. Cẩu bất giáo, tính nãi thiên….”***Tam Tự Kinh là một cuốn sách của Trung Quốc được soạn từ đời Tống, đến đời Minh, Thanh được bổ sung. Sách được dùng để dạy học cho học sinh mới đi học. Ở Việt Nam trước đây cũng dùng sách này. Nội dung cuốn sách hơn 1000 chữ, bố trí ba chữ một câu có vần. Hiện nay những người học chữ Hán cũng học nó để có số vốn 600 chữ để rồi tiếp tục học lên cao.**Người ta lúc đầu vốn có tính tốt lành. Tính ấy gần như giống nhau nhưng do thói quen mà khác nhau. Nếu không dạy thì cái tính ấy thay đổi.Lý Hướng Dương nhìn Tiểu Hoa càng không ngừng vừa lòng gật đầu, trong mắt tiểu Hổ biến thành bộ dáng con trai của mình. Tiểu Hoa ngồi trên ghế ở trong sân, con trai Lý Minh Ngọc ngồi ở trước mặt Tiểu Hoa nghiêm túc đọc thơ nhà Đường của Tống Từ, đó là một bức tranh xinh đẹp cỡ nào chứ...“Bốp bốp bốp...” Một hồi tiếng vỗ tay làm cho Lý Hướng Dương từ trong suy nghĩ bừng tỉnh, nghe Tiểu Hoa nói “Tiểu Hổ thật giỏi, học thật tốt, hôm nay chúng ta lại học tiếp 9 chữ trong Tam Tự Kinh là 'Giảng đạo - đức, nói nhân - nghĩa, làm Trung - dung', chờ thêm 1 năm nữa thì em cũng sẽ biết hết toàn bộ chữ trong Tam Tự Kinh rồi, cũng học thuộc toàn bộ, đây chính là 1140 chữ cái nha! Quá tuyệt vời! Đến lúc đó chị nói ba mua cho em thật nhiều món ngon, còn có quần áo mới. Hôm nay chúng ta học 9 chữ này có ý là...”Được chị khích lệ tiểu Hổ ưỡn ngực thật cao, đôi mắt sáng như ngôi sao... Nhìn đến đây Lý Hướng Dương có chút buồn rầu xoa xoa tóc của mình rồi thở dài một hơi, gọi Trương Kiến Quân đến dặn dò hắn một hồi. Trương Kiến Quân gật đầu rồi lái xe Hổ học viết chữ nửa tiếng, sau đó Tiểu Hoa cùng nó đánh quyền, còn cầm một quyển sách âm nhạc dạy nó ca hát, cứ như vậy cho đến khi hơi 10 giờ có người bạn nhỏ ở bên ngoài kêu tiểu Hổ. Tiểu Hoa liền cười để cho nó đi chơi, sau khi tiểu Hổ đi thì Tiểu Hoa lại luyện viết chữ gần 1 tiếng thì thu dọn đồ dùng khi thu dọn xong Tiểu Hoa bắt đầu tắm rửa sạch sẽ, đi đến trước mặt Lý Hướng Dương lễ phép hỏi “Cha, buổi trưa hôm nay ăn mỳ lạnh có được không?”Lý Hướng Dương gật đầu khen gợi. Sau đó lại nhìn thấy gương mặt thân thiện của Tiểu Hoa nấu nước nóng chần giá sống, cắt dưa chuột, chần rau xanh, cắt cà rốt, sau đó cán mì, kế tiếp thả mì vào trong nước lạnh... Nhìn Tiểu Hoa đâu vào đấy bắt tay vào làm công việc, Lý Hướng Dương lẳng lặng ngồi ở trong sân, giống như ở trong trí nhớ, vợ trước cũng có thể làm như vậy...“Bé Hoa à, sao mì của ba lại nóng vậy?” Giữa trưa nhìn mọi người đều bưng mỳ lạnh ăn đến vui vẻ không biết gì thì ba Giang nhìn chén mì trước mặt có trứng ốp lết đang bốc hơi nóng có chút rầu Hoa nuốt thức ăn trong miệng xuống sau đó mới thản nhiên nói “Ba có thể ăn lạnh à? Ăn nhanh đi! Một hồi thì đặc lại đó...”Lý Hướng Dương nhìn ánh mắt buồn rầu của Giang Đại Sơn bật cười, đắc ý nhìn hắn ăn cảm thấy thơm ngon...* * *Ăn xong cơm trưa, Lý Hướng Dương lại hỏi ý kiến của Tiểu Hoa một lần nữa. Sau khi nghe được từ chối thì quay lưng lại đứng trong chốc lát, lúc xoay người lại ánh mắt có chút đỏ lên. Tiểu Hoa cũng có chút thương cảm, nếu như không liên lụy đến người trong nhà ông thì ông đối xử với mình rất tốt, cũng làm tròn trách nhiệm của người cha, chẳng qua là tình yêu của ông đối với mình khó có thể so sánh được với Hướng Dương còn có công việc nên lúc đi nhận một cái túi giấy từ trong tay Trương Kiến Quân đưa cho Tiểu Hoa nói “Con giống như đứa nhỏ đã trưởng thành nên cha sẽ xem con như người lớn, tiền này là cha đưa cho con làm phí sinh hoạt, học phí... Ba mẹ nuôi nấng chăm sóc con cái là nghĩa vụ, cho ba Đại Sơn của con xem bệnh xong, chăm sóc cho mình và em trai, có cần gì thì gọi điện thoại cho cha. Bên trong cũng có số điện thoại của cha, phòng làm việc và trong nhà đều có, còn có địa chỉ nhà, không có việc gì thì viết thư cho cha, để cho cha biết tình hình của con, được chứ?”Tiểu Hoa nghe loại cầu xin như thế dùng sức gật đầu, nhận túi giấy nói “Con nhớ kỹ rồi, cha cũng phải chú ý thân thể của mình, chúc hai người lên đường thuận buồm xuôi gió.”Lý Hướng Dương mạnh mẽ ôm lấy Tiểu Hoa, sờ sờ đầu tiểu Hổ, có chút nghẹn ngào nói lời tạm biệt rồi lên xe rời đi...Chờ đến khi không nhìn thấy bóng xe thì Tiểu Hoa mới thầm nghĩ ở trong lòng Tạm biệt, cha. Thật xin lỗi, con có việc quan trọng hơn là phải bảo vệ người nhà. Lần này con muốn đi tìm cuộc sống của mình, con không muốn bị người nhà của các người trói buộc bất cứ chuyện gì, cũng không muốn thiếu nợ các người quá nhiều.’Nghĩ đến đây, Tiểu Hoa cầm lấy túi giấy ném vào trong tay cho ba Giang, duỗi cái lưng mệt mỏi rồi nhéo mặt của tiểu Hổ cười nói “Ba, tiểu Hổ, chúng ta về nhà đi!”“Chị buông tay, đau...” Tiểu Hổ nghĩ đến hai ngày qua có người muốn mang chị đi, cho nên hai ngày nay phá lệ nghe lời. Bây giờ người ta đã đi rồi nhưng chị còn ở lại thì bắt đầu muốn ầm ĩ với Tiểu Hoa lại...Nghe tiếng cười của con gái giống như chuông bạc vang trong trẻo, Giang Đại Sơn cảm thấy mình phá lệ hạnh phúc. Vì hai đứa, có thêm bao nhiêu đau khổ mình cũng có thể kiên trì được!* * *Lúc tối, ba Giang gọi Tiểu Hoa vào phòng mình, ý bảo cô mở ra túi giấy Lý Hướng Dương để lại. Tiểu Hoa vừa mở ra thì nhìn thấy có 6 vạn đồng chỉnh tề bên trong. Tiểu Hoa không có giật mình, vì dù sao cô đã từng thấy qua rất nhiều tiền hơn thế này nữa. Nhưng ba Giang lại rất là kinh ngạc, gầm nhẹ “Sao lại nhiều tiền như vậy? Không được, phải trả về, quá nhiều.”“Ông ấy sẽ không cần, vài năm gần đây công ty của ông ấy kiếm được không ít tiền. Tiền này chúng ta nhìn thấy nhiều chứ ở trong mắt của ông không là bao nhiêu.” Tiểu Hoa rất thản nhiên Giang giờ phút này dường như đã biết con gái mất đi cái gì. Bất quá nhìn đứa nhỏ hạnh phúc híp mắt rúc vào bên cạnh mình cũng có chút hiểu được địa vị của mình ở trong lòng đứa nhỏ là tiền tài khó có thể so sánh được.“Ngày mai ba mang tiền này gửi vào trong sổ tiết kiệm giữ cho con, giữ lại cho con về sau đến trường thì lấy ra dùng.” Ba Giang Hoa mang một túi tiền cất vào trong ngăn tủ nói “Không vội, sang năm từ tháng 2 đến tháng 5 là thị trường chứng khoán của Trung Quốc có một kỳ tích lớn xảy ra. Chúng ta dùng tiền này ít nhất có thể kiếm được gấp 20 lần, 6 vạn về sau ở Bắc Kinh mua cái nhà cũng không đủ, giữ cũng không có tác dụng, giá trị so ra còn kém hơn con mua tem con khỉ kia.”Trong đầu ba Giang vẫn quanh quẩn 6 vạn mà 20 lần là 120 vạn. Lúc này mới thông suốt ý thức được giống như Tiểu Hoa nói kiếm tiền rất đơn giản, đả kích quá lớn nên đầu óc ba Giang có chút choáng váng. Chờ sau khi Tiểu Hoa trở về phòng ngủ thì đột nhiên nhớ tới con bé nói 6 vạn đồng còn không đáng giá bằng mấy tấm tem kia, vừa muốn hỏi một chút nhưng lại không muốn quấy rầy đứa nhỏ ngủ, quyết định lần sau không lại đến thị trấn mà đến tỉnh thành xem, mua nhiều một chút mang về, cũng coi như mình giữ lại cho 2 đứa nhỏ tưởng niệm...* * *Tiểu Hoa đến trường có vẻ sớm, tháng sinh cũng tương đối nhỏ, là đứa nhỏ tháng 12. Năm đó mẹ vừa sinh tiểu Hổ thì không có biện pháp chăm sóc cho cô thì nhờ vào quan hệ đưa cô đến học mẫu giáo sớm. Lúc ấy không có nhà trẻ, học mẫu giáo cũng chỉ học được một năm. Tiểu Hoa chưa đến học ở trường học nông thôn giống như những đứa trẻ trong thôn, mà là đóng tiền học chung trường học với học sinh của công nhân trong xưởng. Mình còn học hơn những đứa nhỏ khác trước một năm, lại còn sinh tháng 11. Mình còn 2 tháng nữa mới đủ 10 tuổi lên lớp 5, lúc này tiểu học chỉ có 5 lớp, trung học có 4 lớp, mình còn phải học thêm 1 lớp nữa mới có thể tốt nghiệp tiểu học. Vì không muốn nhét chung với những đứa nhỏ này một chỗ cho nên Tiểu Hoa nghĩ có phải nên nhảy lên mấy lớp hay không. Bệnh của ba chỉ có thể kéo dài từ từ, cuối cùng cũng sẽ có một ngày phải rời xa mình và tiểu Hổ. Mình có thể tốt nghiệp sớm một chút thì cũng có thể chăm sóc tốt cho nó để cho ba yên tâm.“Ba, con muốn nhảy lớp, được không?” Tiểu Hoa suy nghĩ hai ngày, chờ ba Giang trở về thì nói suy nghĩ của mình cho ông nghĩ tới chính là ba Giang trực tiếp từ chối, ba Giang nói “Ba biết con có năng lực, không có thành tích tốt nghiệp thì trường trung học sẽ không nhận đây chú và dì trong xưởng còn kêu ba nói cho con biết nên học cho tốt, thành tích không tốt sẽ không thể làm học sinh trong trường học. Ba mặc dù là đi làm trong xưởng nhưng hộ khẩu của con vẫn là ở nông thôn.”Nhìn Tiểu Hoa nhăn lại mày, ba Giang cười trêu chọc con gái “Con có phải không làm bài tập nghỉ hè, cho nên mới nghĩ nhảy lớp thì không cần làm bài hay không?”Tiểu Hoa sửng sốt, bài tập nghỉ hè là cái gì vậy? Nghiêng đầu nhìn ba...Trước đó ba Giang tính đưa Tiểu Hoa đi nên cũng không có đốc thúc con bé làm bài tập. Sau lại cũng không có nhớ rõ hỏi chuyện này mặc dù chỉ mới 9 tuổi, nhưng thực tế con gái đã trưởng thành bài tập nghỉ hè tiểu học cũng không có làm?Ba và con gái chống mắt nhìn nhau, nhìn bộ dáng ngạc nhiên của Tiểu Hoa nên ba Giang để cho cô chạy nhanh về phòng nhìn xem có ghi chép lại nghỉ hè có bài tập gì làm hay Hoa biết nhảy lớp không có hy vọng nên tính toán chờ sau khi lên trung học rồi nói sau, lại bị ba Giang nhắc nhở vấn đề bài tập thì vội vàng trở về phòng mở cặp sách ra. May mắn trước ngày nghỉ thầy giáo có mang bài tập trong ngày nghỉ viết ở trên bảng đen cho tất cả mọi người chép Hoa vừa thấy có hai quyển bài tập nghỉ hè, còn có 20 bài văn, 30 bài viết chữ bằng bút máy, cùng mấy tờ giấy bài kiểm tra môn toán học không nhiều lắm, đối một người lớn mà nói thì thật sự không nhiều lắm. Nhưng mấu chốt là ngày kia phải báo danh, mình lại không thể viết lối chữ thảo*, còn phải ngay thẳng mỗi một chữ đều phải viết hoa. Bởi vì bây giờ mình đã quen viết nét chữ kiểu này...*Chữ thảo là một kiểu viết chữ Hán của thư pháp Trung Hoa.“A ——” la to một tiếng, Tiểu Hoa trước hết cầm lấy quyển bài nghỉ hè bắt đầu múa bút thành văn, vừa viết vừa cảm khái, may mắn mình không phải là học sinh tiểu học đơn thuần, nếu không tuyệt đối không thể hoàn thành.* * *Rốt cục lúc chạng vạng ngày hôm sau thì Tiểu Hoa đã làm xong tất cả bài tập. Ba Giang nhìn bộ dáng chán chường của Tiểu Hoa ôm tiểu Hổ cười nói “Tiểu Hổ đến trường mẫu giáo học không thể học chị không làm bài tập nha?”Tiểu Hổ vội vàng gật đầu một cái vỗ vỗ bộ ngực nhỏ nói “Con nhất định học tập thật tốt, còn nghiêm túc làm bài tập.”
sống lại bảo vệ hạnh phúc